Tiến vào trường thi, Lê Diệu Nam đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt mãnh liệt, quay đầu lại thì thấy ánh mắt căm thù của Lê Diệu Tông, tựa hồ còn mang theo hận ý nồng đậm.
Lê Diệu Nam không hiểu, mình ngoại trừ đánh hắn ta một trận thì hình như cũng không làm cái gì khác, rời khỏi Lê phủ vẫn bình thường, hận ý hiện giờ của Lê Diệu Tông từ đâu mà tới?
Lê Diệu Nam nghĩ không ra cũng không thèm để ý nữa, chỉ hơi hơi vuốt cằm, rất có phong độ mà mỉm cười với hắn ta, sau đó liền xoay người đi kiếm chỗ ngồi của mình.
Cừu hận trong mắt Lê Diệu Tông càng sâu, Lê Diệu Nam cười càng làm cho hắn ta cảm thấy đấy là mỉa mai, Lê Diệu Nam là đang chê cười hắn ta, chê cười cả nhà bọn họ đều bị coi như kẻ ngu ngốc mà đùa giỡn. Nhưng chỉ cần nghĩ tới Lê Diệu Nam hai lần khoa cử cũng chưa trúng, sắc mặt của hắn ta lại dịu đi, quyết tâm nhất định phải làm cho Lê Diệu Nam thân bại danh liệt, hắn ta muốn hung hăng giẫm loại tiện này dưới lòng bàn chân.
Lê Diệu Nam không biết tâm tư phức tạp của Lê Diệu Tông, nhưng có biết hắn cũng không để trong lòng, khoa cử lần này hắn nhất định sẽ trúng.
Nguyên chủ có căn bản rất tốt, chính là bị một cái lão toan hủ dạy hỏng, trải qua một năm nhào nặn, cộng với chỉ điểm của cữu gia và Lâm Dĩ Hiên, nếu lại không khảo được Cử nhân, quả thật có thể mua một miếng đậu hũ đâm chết, khảo Tú tài thì càng không nói chơi.
Vị trí ngồi của Lê Diệu Nam không tốt, nằm ở lớp giữa, phía gần góc bắc của trường thi. Trên vách còn có cái khe rõ to, gió lạnh thổi vù vù, hắn lại thấy đây là điểm may mắn duy nhất, ít ra không khí thông thoáng, ngồi trong cách gian cũng thật mát mẻ.
Nhóm thí sinh lục tục đi vào, không lâu sau, quan giám khảo phát đề thi.
Thi huyền đơn giản là Tứ thư Ngũ kinh, nguyên chủ sớm đã nắm chắc nhưng đối với Lê Diệu Nam mà nói, kỳ thật hắn tình nguyện thi sách luận, hắn cảm thấy trình độ viết sách luận của mình tốt hơn Tứ thư Ngũ kinh, dù sao tầm nhìn của người hiện đại rộng hơn, Tứ thư Ngũ kinh lại phải học bằng cách ghi nhớ, nếu không phải căn bản của nguyên chủ tốt, lại đã thi qua hai lần, hắn còn thật không dám mạnh miệng.
Phát đề xong, nhóm thí sinh bắt đầu mài mực, Lê Diệu Nam tất nhiên cũng là một trong số đó.
Nhìn nhiều học sinh múa bút thành văn, trong đó còn có cả lão nhân sáu mươi, tâm của hắn tựa hồ cũng lắng xuống, đề bút bắt đầu viết bài.
Đề thi huyền với hắn mà nói cũng không khó, Lê Diệu Nam rất chú ý sắp xếp thời gian, sau khi thi huyền còn có thi phủ, thi viện, hắn cũng không muốn bởi lý do thân thể mà sơ suất mất Kinh Châu*.
(*Sơ suất mất Kinh Châu: Nói về chuyện thời Tam Quốc, Quan Vũ do sơ suất mà thất thủ 3 quận của Kinh Châu. Đây là phép ẩn dụ nói về thất bại do sự cẩu thả, chủ quan, đánh giá thấp đối phương.)
Cảm tạ hai lần kinh nghiệm của nguyên chủ, cũng cảm tạ biểu cữu mẫu chuẩn bị cho hắn lá ngải, giúp hắn buổi tối không bị muỗi quấy rầy.
Thời gian ba ngày trôi qua thật nhanh, Lê Diệu Nam cảm thấy còn chịu được, có lẽ một năm rèn luyện và điều dưỡng khiến thân thể hắn rắn chắc hơn, ra khỏi trường thi cũng không như thí sinh khác, mệt đến da dẻ xanh xao, có người còn bởi vì không chịu nổi mà hôn mê bất tỉnh.
Lê Diệu Nam lắc đầu nhìn cửa trường thi vô cùng náo nhiệt, cái này không liên quan đến hắn.
Trở lại khách điếm, đầu tiên Lê Diệu Nam tắm rửa một cái, sau đó ngã xuống giường ngủ vù vù, thẳng đến sáng hôm sau mới dậy.
So sánh với học sinh khác, tình trạng của hắn coi như không tồi, ngủ một giấc liền tinh thần sung túc.
Cảm thấy hơi đói bụng, Lê Diệu Nam muốn ra ngoài ăn chút gì đó, thấy Lê Hữu Hiêu còn đang ngủ, liền không quấy rầy hắn ta, một mình đi xuống lầu. Vừa tiến vào quán cơm đã gặp người không muốn thấy.
Lê Diệu Tông khinh miệt nhìn hắn, nói chuyện âm dương quái khí, ánh mắt bao hàm ác ý: "Nha, là ai nha, sao lại đến khảo Tú tài, ta khuyên ngươi vẫn nên từ bỏ đi, đỡ phải xấu hổ. Có vài người ngay cả phụ mẫu cũng không biết hiếu kính, còn bày đặt đọc sách cái gì, khảo Tú tài cái gì, sống cũng lãng phí lương thực, thật ghê tởm."
Lê Diệu Nam nhíu mày, đây là quán cơm gần khách sạn Phúc Lai, lúc này gặp Lê Diệu Tông khiến hắn không thể không hoài nghi người kia phải chăng đặc biệt ở chỗ này chờ hắn.
Thấy người xung quanh khẽ nói nhỏ, Lê Diệu Nam hiểu ra dụng ý của Lê Diệu Tông, không phải là muốn bại hoại thanh danh của hắn sao? Vậy cũng phải xem hắn ta có bản lĩnh hay không. Quả nhiên người nào dạy ra nhi tử nấy, cùng một dạng với Mã Ngọc Liên.
Lê Diệu Nam ra vẻ kinh ngạc, nhíu mày nói: "Lời này của tộc đệ có ý gì? Phụ mẫu của học sinh mất sớm, học sinh chưa từng thấy qua, sao lại nói bất kính với phụ mẫu? Hơn nữa, không bao giờ quá già để học, liên tục khảo hai lần khoa cử chưa trúng liền không thể khảo Tú tài sao? Ngươi như vậy là để quảng đại học sinh vào chỗ nào?"
Lê Diệu Nam nói xong, ánh mắt cười như không cười quét một vòng quanh quán cơm cuối cùng dừng lại trên người một vị thí sinh đã qua năm mươi.
Quả nhiên, sắc mặt vị lão tiên sinh này lập tức tối đen, quắc mắt trừng về phía Lê Diệu Tông: "Tuổi còn nhỏ đừng có mà làm càn, đây là nơi dành cho học sinh thanh tĩnh, chỗ nào dung ngươi nói bậy."
Lê Diệu Tông hiển nhiên không nghĩ đến mặt này, mặt trướng đến đỏ bừng.
Lê Diệu Nam giải thích rất rõ ràng, hắn ngay cả phụ mẫu cũng không có, Lê Diệu Tông nói hắn bất hiếu chính là nói xấu. Huống chi, thiên hạ nhiều học sinh như vậy, lại có mấy người có thể một lần đã trúng, câu nói kia của Lê Diệu Tông xem như đắc tội một nửa người trong quán.
Lê Diệu Tông tức giận nhìn chằm chằm Lê Diệu Nam, trong lòng hối hận không nên chủ quan như vậy, khó trách mẫu thân nói tiểu súc sinh này gian xảo giả dối.
Lúc này một vị cùng trường bên cạnh hắn ta đứng dậy, chính nghĩa lẫm nhiên mà nhìn Lê Diệu Nam, rất không vui trách mắng: "Ngươi mặc dù đã bị quá kế nhưng rốt cuộc vẫn là nhi tử Lê gia, Trọng Đức là huynh đệ của ngươi, ngươi có từng nhớ mong bọn họ, có từng nghĩ tới bọn họ, đối với huynh đệ có từng nửa phân khiêm nhượng? Ta thấy Trọng Đức nói không sai, người bất hiếu phụ mẫu như ngươi quả thực vũ nhục sách Thánh hiền."
Trọng Đức chính là tự của Lê Diệu Tông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!