Chương 37: (Vô Đề)

Vạn sự khởi đầu nan, loại chuyện này chỉ cần có lần đầu tiên, sau này tựa hồ liền trở nên cứ như vậy mà thành.

Lâm Dĩ Hiên liên tục mấy ngày vừa thấy Lê Diệu Nam liền đỏ mặt, không phải đầu rủ xuống tận cổ thì chính là hết nhìn đông lại nhìn tây mà nói chuyện với hắn. Chỉ cần một ánh mắt của Lê Diệu Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ lên, hoang mang bối rối mà nhanh chóng chuyển dời tầm mắt.

Lê Diệu Nam cười thầm, phát hiện một lạc thú nhỏ, không có việc gì liền đùa tiểu phu lang của hắn. Nhìn sắc mặt của Lâm Dĩ Hiên thay đổi rất vui, đặc biệt là bộ dáng vừa thẹn thùng

- vừa tức

- vừa buồn của y, cả người Lê Diệu Nam cũng tê dại, trong lòng như bị mèo cào, ngứa lợi hại.

Lâm Dĩ Hiên rất ngượng ngùng, hai má yên hồng hiện lên một tia tức giận, lần đầu tiên phát hiện Lê Diệu Nam thật xấu, cứ thích trêu đùa y, nhưng trong lòng cứ nổi lên một tia ngọt ngào là bị làm sao? Biến thành y thật thẹn thùng, thật muốn có một cái mai rùa để trốn vào thì tốt rồi.

Lê Diệu Nam rất đắc ý, chưa từng phát hiện tiểu phu lang của hắn đùa vui như vậy, chỉ cần một ánh mắt ái muội, chiếm chút tiện nghi nho nhỏ, rõ ràng hắn cái gì cũng chưa nói, tiểu phu lang nhà mình liền tưởng tượng đến cả khuôn mặt đều đỏ đến lỗ tai, hai mắt khi thì u oán, khi thì thẹn thùng, khi lại hiện lên một tia ảo não, mà ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp. Lê Diệu Nam rất có cảm giác thành tựu, hành động cũng càng ngày càng thậm tệ.

Mọi sự nên lưu một đường để ngày sau còn có thể thoát, lời này đại khái chính là nói Lê Diệu Nam. Hắn cũng không cẩn thận ngẫm lại, thật sự chọc tiểu phu lang nhà hắn buồn bực, hắn sao có thể sống yên ổn, Lâm Dĩ Hiên trước giờ vẫn luôn có thù tất báo.

Qua đoạn thời gian thẹn thùng ban đầu, Lâm Dĩ Hiên dần dần thích ứng, ngay sau đó, cơn sóng trả thù đầu tiên đã tới.

Thế là, Lê Diệu Nam hoảng sợ phát hiện, tiểu phu lang nhà hắn không thẹn thùng, thấy ánh mắt của hắn cũng không tránh né, nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là tiểu phu lang nhà hắn ẩn tình đưa tình nhìn hắn, kia là có ý gì?

Đôi tay nhỏ bé cũng bắt đầu trở nên không quy củ, thường thường quăng một cái mị nhãn là có ý gì? Ăn mặc cũng đơn bạc hơn, khi hai người ở cùng một chỗ, quần áo Lâm Dĩ Hiên nửa hở, không lộ này thì lộ kia, giọng nói mềm mại đến tê dại tận xương, khiến hắn nhìn mà tâm hoảng ý loạn, nghe mà da đầu run rẩy.

Quan trọng nhất là tiểu huynh đệ của hắn nếu không trụ vững, mỗi khi nhìn thấy Lâm Dĩ Hiên, trong óc liền hiện lên cảnh tượng đêm đó.

"Phu quân---" Lâm Dĩ Hiên kéo dài giọng nói, mắt híp như tơ liếc nhìn Lê Diệu Nam một cái, cẩn thận che chở bụng, chơi xấu trong lồng ngực hắn không cho buông tay.

"Làm sao?" Toàn thân Lê Diệu Nam đề phòng, hai mắt cảnh giác, chỉ cảm thấy da gà toàn thân đều nổi lên.

Cổ áo Lâm Dĩ Hiên hơi mở rộng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, tay nhỏ nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt tuấn nghị của Lê Diệu Nam, dịu dàng nói: "Phu quân, ngươi không thương ta."

Trong lòng Lê Diệu Nam như có vạn ngựa lao nhanh, chỉ muốn hô to: "ông trời ơi, mau biến phu lang của hắn trở về đi."

"Sao có thể thế được, người ta thương yêu nhất chính là ngươi." Lê Diệu Nam cười đến so khóc còn khó coi hơn, mấy ngày trước hắn nói những lời này, rõ ràng khuôn mặt nhỏ của Lâm Dĩ Hiên đỏ bừng, hôm nay sao lại thay đổi.

Lâm Dĩ Hiên mặt mày hớn hở, vứt cho hắn một ánh mắt tán dương, trong mắt đều là ý xấu.

"Ta chỉ biết phu quân tốt nhất." Lâm Dĩ Hiên cười tủm tỉm nói, hai tay ôm cổ Lê Diệu Nam, thân thể còn kề sát chỗ hiểm yếu của hắn mà ma xát.

Lê Diệu Nam khóc không ra nước mắt, cái loại cảm giác đau cũng sung sướng này là chuyện gì xảy ra?

Sợ Lâm Dĩ Hiên lại ra cái quỷ chủ ý gì, Lê Diệu Nam vội vàng ôm y đến nhuyễn tháp, cẩn thận dặn dò: "Ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi đọc sách một lát, buổi tối lại đến với ngươi." Xem nhẹ tốc độ chạy ra khỏi cửa của hắn, hành động thân thiết vừa rồi của Lê Diệu Nam thật hoàn mỹ.

Ra cửa, Lê Diệu Nam đầu đầy mồ hôi, chết tiệt! Không chạy thì làm gì, hắn là nam nhân bình thường được không, tiểu huynh đệ muốn ngẩng đầu, làm hay không làm đây?

Cái trò mèo vờn chuột này biến thành Lê Diệu Nam vừa nhìn thấy Lâm Dĩ Hiên liền chạy trối chết. Cho nên nói, quả báo tới nhanh lắm, chính là nói hắn.

Lâm Dĩ Hiên rốt cuộc hiểu ra vì sao Lê Diệu Nam thích trêu chọc mình như vậy, thì ra nhìn Lê Diệu Nam biến sắc mặt thật sự rất vui.

Lâm Dĩ Hiên phát hiện ra một lạc thú mới, chính là có cơ hội liền biến đổi phương thức mà quyến rũ Lê Diệu Nam, có thể thành công là tốt nhất, không thành công cũng không tổn thất gì. Tuy nói thấy Lê Diệu Nam tránh y như rắn rết, trong lòng có chút bị thương nhưng y cảm thấy chậm rãi quen là được, nói không chừng ngày nào đó liền bắt được Lê Diệu Nam, vậy y nhất định phải làm một yến hội lớn, chúc mừng ba ngày ba đêm.

Lâm Dĩ Hiên đột nhiên phát giác, da mặt dày cũng không phải không có lợi.

Hai vị ma ma không biết nội tình, thấy thiếu gia nhà mình với cô gia làm ẩu như thế, rõ ràng ban ngày ban mặt liền mắt đi mày lại, các bà lo lắng, trên mặt là đủ loại màu sắc đổi tới đổi lui.

Mỗi ngày hai mắt trông mong nhìn, cổ duỗi đến dài hơn cả đầu, chỉ sợ xảy ra cái gì sơ xuất, không chỉ các bà không được việc, lại càng không xứng đáng với tín nhiệm của phu nhân xa ở kinh thành.

Cô gia của các bà cái gì cũng tốt, đối với thiếu gia nhà mình cũng yêu thương vô hạn, chính là có chút không biết tiết chế.

Vì thế, hai vị ma ma theo dõi càng thêm nghiêm mật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!