Chương 34: (Vô Đề)

Lê Diệu Nam một khi đã nghĩ như vậy liền lập tức hành động, chọn một ngày trời đẹp, đóng gói Lâm Dĩ Hiên đi thôn trang ôn tuyền.

Lâm Dĩ Hiên lười biếng không dậy nổi tinh thần, lên xe ngựa liền cuộn thành một đoàn, ôm chăn nằm trong góc như con sóc nhỏ.

Lê Diệu Nam nhìn mà buồn cười, thăm dò đụng chạm y một chút. Bàn tay đặt trên lưng Lâm Dĩ Hiên, nghĩ nghĩ, lại nhẹ nhàng ôm người vào ngực, phát hiện không có gì phản cảm, Lê Diệu Nam thở phào một cái, lúc này mới thoải mái ôm chặt người ta, sợ y lạnh, còn giúp y đắp chăn.

Thân thể song nhi không mềm mại như nữ nhân nhưng cũng không rắn chắc như nam nhân, cho tới bây giờ, Lê Diệu Nam không phát hiện ra mình có xúc động gì đối với Lâm Dĩ Hiên nhưng cũng không sinh ra chán ghét linh tinh, như vậy là đủ rồi. Lê Diệu Nam thầm nghĩ, từ từ sẽ đến, hắn cảm thấy từ lúc nhận thức Lâm Dĩ Hiên đến nay, nhẫn nại của hắn đối với Lâm Dĩ Hiên đã vượt qua người bình thường.

Tính tình Lâm Dĩ Hiên thật hợp khẩu vị của hắn, tàn nhẫn kiên quyết, làm việc dứt khoát, quan trọng nhất là biết cảm ơn, cùng người như vậy qua cả đời, hắn cảm thấy cũng không tệ lắm.

Thân mình Lâm Dĩ Hiên cứng đờ, rất nhanh đã trầm tĩnh lại, cảm nhận được ôm ấp ấm áp của Lê Diệu Nam, tìm một tư thế dễ chịu, chơi xấu trong lồng ngực hắn.

Nếu nói là vài ngày trước, y còn không biết vì sao Lê Diệu Nam lại động tay động chân với y thì trải qua khoảng thời gian ở chung này, thông tuệ như y sao lại đoán không ra.

Nhưng đúng là bởi vì đoán được, y mới cảm kích Lê Diệu Nam dụng tâm. Y nhớ rõ Lê Diệu Nam không thích song nhi, lúc trước mình dùng đủ mọi biện pháp cũng không khiến Lê Diệu Nam liếc y thêm một cái, hiện giờ thấy Lê Diệu Nam cố gắng thích ứng như vậy, trong lòng Lâm Dĩ Hiên ê ẩm. Y cảm thấy sủng nịch của Lê Diệu Nam như một loại độc dược, hưởng thụ qua tốt đẹp như vậy, y sợ sau này mình luyến tiếc buông ra.

Không phải không tin tưởng Lê Diệu Nam mà là y sợ, y sợ mình lại một lần nữa phó mặc chân tâm. Cẩn thận nhìn lại Lê Diệu Nam, phát hiện mấy tháng nay hắn thoạt nhìn dương cương hơn nhiều, ngũ quan tuấn lãng dần lộ ra góc cạnh phân minh cương nghị, cuồng dã trên mặt lúc trước hiện giờ cũng thay bằng biểu tình ôn nhuận như ngọc, khoé môi thuỷ chung nhếch lên một tia cười nhợt nhạt. Lâm Dĩ Hiên đột nhiên cảm thấy, một nam nhân tốt như vậy nếu y buông tha, y liền không phải người.

Theo xe ngựa lắc lư, Lâm Dĩ Hiên suy nghĩ tâm sự, chẳng mấy chốc liền ngủ say.

Nhìn người trong ngực thiếp đi, Lê Diệu Nam phát giác bả vai có chút tê rần, cười khổ một tiếng, cuối cùng vẫn không nỡ đánh thức người dậy. Thấy Lâm Dĩ Hiên ngủ say sưa, hắn cũng bắt đầu mệt, tìm cái đệm tựa vào, nhắm mắt dưỡng thần, nghe người bên cạnh hô hấp đều dều, chỉ cảm thấy tháng năm thật yên tĩnh.

Đến thôn trang ôn tuyền, Lê Diệu Nam đã sớm sai người chuẩn bị tốt đồ ăn.

Bởi vì buổi sáng ngủ trên xe ngựa, Lâm Dĩ Hiên lúc này rất có tinh thần. Có lẽ là thay đổi địa phương, cũng có lẽ là tâm tình tốt, hôm nay Lâm Dĩ Hiên ăn nhiều hơn bình thường nửa bát.

Lê Diệu Nam vuốt cằm mà cười, trong lòng thực vui mừng, chỉ biết đến thôn trang ôn tuyền là một quyết định chính xác.

Buổi chiều bọn họ ở trong phòng, Lâm Dĩ Hiên nhàn rỗi xem bản thoại, Lê Diệu Nam đề bút huy mực viết văn, hai người ai nấy tự làm việc của mình nhưng lại hài hoà vô cùng, an an tĩnh tĩnh trong phòng, dâng lên ấm áp thản nhiên.

Buổi tối, khi Lâm Dĩ Hiên trở lại phòng ngủ, thấy chăn dày trên giường, kinh ngạc sững sờ đứng nơi đó.

Lê Diệu Nam nhẹ cười: "Ngủ đi."

Lâm Dĩ Hiên không lên tiếng, Lê Diệu Nam vì quan hệ của bọn họ mà cố gắng như thế, y nếu cứ già mồm cãi láo thì không thể chấp nhận nổi, chậm rãi cởi quần áo, cảm giác không khí lạnh lẽo, vội vàng chui vào chăn, chỉ lưu lại cái đầu ở ngoài.

Lê Diệu Nam cười cười, cởi áo ngoài, ngay sau đó cũng tiến vào chăn, vươn tay kéo Lâm Dĩ Hiên lại đây, để y ghé vào ngực mình.

Đây là quyết định hôm nay Lê Diệu Nam mới làm, nếu không ghét Lâm Dĩ Hiên, cùng ngủ một giường chăn thì có ngại gì, bọn họ đã là phu phu, cần gì phải phân đến rõ như vậy, hắn cảm thấy chỉ cần cho hắn một ít thời gian, yêu người trong ngực cũng không khó.

Lẳng lặng nghe tiếng tim đập của người bên cạnh, Lâm Dĩ Hiên một đêm không mộng.

Hai người ở thôn trang gần một tháng mới về nhà, lúc này bụng Lâm Dĩ Hiên đã hơi nhô ra.

Mỗi lần Lê Diệu Nam nhìn thấy đều cảm giác thật vi diệu, vừa có vui mừng đối với hài tử, lại có một loại quái dị nói không nên lời.

Mấy ngày nay, Lâm Dĩ Hiên rất vui vẻ, chỉ đáng tiếc duy nhất, Lê Diệu Nam không chịu cùng y ngâm ôn tuyền, mặc y làm nũng thế nào cũng không được, điều này làm y có chút xíu buồn bực, nhưng dù sao cũng phải nói, sinh hoạt ở thôn trang thực thích ý, y cảm thấy Lê Diệu Nam thật sẽ chiều y đến hư.

Càng ở chung với Lê Diệu Nam, Lâm Dĩ Hiên càng cảm thấy trước kia mình thật sự biết quá ít về vị phu quân này, phát hiện một ít kỳ tư diệu tưởng của Lê Diệu Nam, y không thể không kinh ngạc, bội phục, chưa từng cảm tạ Cảnh Dương hầu phủ như hiện tại, đại bá quá thật tìm cho y một vị hôn phu tốt.

***

Lại nói bên kia kinh thành, từ sau khi cửu công tử xuất giá, Lâm tam phu nhân rầu rĩ không vui, mày vẫn chưa giãn ra bao giờ, cho dù có tức thế nào, hận thế nào, Lâm Dĩ Hiên rốt cuộc vẫn là hài tử bà hoài thai mười tháng sinh ra.

Vừa nghĩ tới bảo bối ca nhi của mình bị người gả xa tha hương, bà liền hận, vừa hận cửu ca nhi gây thất vọng, vừa hận người hầu phủ lạnh lùng vô tình. Mẫu thân bà lúc trước ngàn chọn vạn tuyển, không nghĩ tới lại tuyển cho bà một nhà như vậy, bề ngoài là hầu phủ ngăn nắp, bên trong lại xấu xa vô cùng, bà ngay cả nói cũng không muốn nhắc tới.

Cửu ca nhi của bà tử nhỏ đã được nuông chiều, không biết tới Dương Châu có thích ứng được hay không, nghe nói phu quân của y là người tốt, nhưng bà lại chưa thấy qua, sao có thể yên tâm, lại nói nhị tẩu cũng sẽ không phí sức như vậy, thật sự tính toán cho cửu ca nhi nhà mình.

Nhớ tới thư từ Dương Châu, Lâm tam phu nhân liền đau lòng đến tận cùng, hận ý đối với hầu phủ cũng sâu thêm một tầng, gả cửu ca nhi của bà đi còn không tính, thế nhưng còn muốn cắt đứt quan hệ với cửu ca nhi, nếu không phải Trí Viễn có quan hệ với Duyệt Lai khách sạn, bà sợ ngay cả thư của cửu ca nhi cũng không thu được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!