Chương 33: (Vô Đề)

Thời gian bay nhanh, đảo mắt đã cuối thu.

Gió thổi vào người lạnh buốt, hoa cỏ cây cối trong viện cũng dần héo úa, nơi chốn đều lộ ra cảnh tượng tiêu điều.

Mắt thấy mấy ngày nữa là lập đông, vì sợ Lâm Dĩ Hiên bị lạnh, Lê Diệu Nam vắt hết óc, ở chính viện làm một tầng sàn sưởi*, muốn cho y một kinh hỉ.

(*Sàn sưởi: Cho nước nóng vào hệ thống đường ống dưới sàn nhà để sưởi ấm.)

Sau một thời gian ở chung, sinh hoạt của hắn và Lâm Dĩ Hiên đã dần đi vào quỹ đạo, mặc dù không thể cầm sắt hoà minh giống như phu thê chân chính nhưng cũng có thể coi như tương kính như tân*. Càng tiếp xúc với Lâm Dĩ Hiên, hắn càng phát hiện mình thật sự nhặt được bảo bối, Lâm Dĩ Hiên tài hoa hơn người, mỗi khi chỉ điểm học vấn cho hắn đều có thể giúp hắn sáng tỏ.

Nếu Lâm Dĩ Hiên không phải là song nhi, Lê Diệu Nam cảm thấy để y khảo cái trạng nguyên trở về phỏng chừng cũng không có vấn đề.

(*Cầm sắt hoà minh: nói về vợ chồng yêu thương hoà thuận. Tương kính như tân thì là tôn trọng lẫn nhau, cư xử lễ nghĩa.)

Kỳ thật ban đầu Lâm Dĩ Hiên có chút lo lắng, chỉ điểm học vấn cho Lê Diệu Nam cũng là y suy nghĩ thật lâu mới ra quyết định. Nam nhân không thích tức phụ lợi hại hơn mình, y sợ Lê Diệu Nam sẽ bởi vậy mà tâm sinh khúc mắc, nhưng may mắn, Lê Diệu Nam không chỉ không bất mãn, ngược lại lúc nào cũng cầm sách đi hỏi y, cho y có cảm giác được tôn trọng.

Lâm Dĩ Hiên cảm thấy phương thức ở chung như vậy thật tốt, y biết Lê Diệu Nam không yêu mình nhưng y chưa bao giờ hối hận đã kê đơn Lê Diệu Nam, bí mật này y sẽ mang theo vào quan tài.

Mấy ngày sau, người trong tộc đưa hạ lễ đến, cách hôm bọn họ gửi thư báo tin vui cho tộc vừa đúng mười ngày. Nhìn một đống hạ lễ lớn trước mắt, dù không là cái gì đáng giá, phần lớn là thổ sản nông thôn, tâm tình Lê Diệu Nam lại đặc biệt vui sướng, đột nhiên sinh ra một loại cảm khái, hiện giờ hắn xem như chân chính an cư lạc nghiệp ở cổ đại.

Liếc nhìn Lâm Dĩ Hiên bên cạnh đang kiểm kê hạ lễ, Lê Diệu Nam đột nhiên nhớ tới: "Đúng rồi, ngươi có đưa tin cho người ở kinh không?"

Cả người Lâm Dĩ Hiên cứng đờ, yên lặng một lúc, tiếp tục việc trong tay, thản nhiên trả lời: "Ta gửi thư cho ca ca."

Lê Diệu Nam đột nhiên thấy ảo não, hắn đúng là hỏi cũng không biết đường hỏi, nhớ rõ đêm đó Lâm Dĩ Hiên nói với hắn không ít chuyện của Cảnh Dương hầu phủ, hắn sao lại quên mất. Gửi thư cho ca ca mà không phải là gửi thư cho mẫu thân, điểm khác biệt này hắn sao lại không phát hiện ra.

"Đừng lo lắng, đợi ta thi đậu Cử nhân, chúng ta liền lên kinh, đến lúc đó ta đây ca tế xấu cũng phải bái kiến mẫu thân."

Lâm Dĩ Hiên nghe xong trong lòng ấm áp, khuôn mặt thanh lê hiện lên một tia cười nhạt: "Cảm ơn ngươi."

"Khách khí với ta làm gì." Lê Diệu Nam hơi ngại ngùng, Lâm Dĩ Hiên ngày thường miệng lưỡi bén nhọn quen rồi, thình lình nói câu cảm tạ khiến hắn thật sự không quen, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lâm Dĩ Hiên, trong lòng hắn vẫn là cao hứng.

Lê Diệu Nam há miệng muốn nói lại thôi, muốn hỏi Lâm Dĩ Hiên tại sao lại cùng người trong nhà nháo đến cương như vậy, nhưng lời đến bên môi lại phát hiện không mở miệng được, hắn rất sợ nhắc tới chuyện đau lòng lại khiến Lâm Dĩ Hiên khổ sở.

Chẳng biết tại sao, thấy bộ dáng rối rắm của Lê Diệu Nam, Lâm Dĩ Hiên lại hiểu Lê Diệu Nam muốn nói gì, cẩn thận suy tư một khắc, chậm rãi nói: "Đại bá muốn đưa ta đi Thái tử phủ."

Lê Diệu Nam hơi ngẩn ra, đại não cấp tốc chuyển động, rất nhanh đã bắt được trọng điểm: "Vậy ngươi…"

Lâm Dĩ Hiên nhếch khoé môi, con ngươi đen bóng hiện lên một tia tàn nhẫn: "Ta sao có thể để bọn họ thực hiện được."

Lê Diệu Nam khẽ cười, hắn cảm thấy so với Lâm Dĩ Hiên nhu thuận, hắn càng thích nhìn bộ dáng phu lang nhà mình tức giận hay ngoan tuyệt, thật sự hợp khẩu vị của hắn, nếu không phải giới tính không đúng, hắn rất muốn quăng người lên giường trực tiếp làm.

"Những đồn đại đó…" Lê Diệu Nam giấu không được mừng thầm trong lòng, cho dù đã sớm có sở đoán nhưng hắn vẫn muốn nghe Lâm Dĩ Hiên chính miệng nói ra.

Lâm Dĩ Hiên vốn cũng có quyết định này, hiện giờ hài tử cũng có, y không cần cố kỵ gì nữa. Dù Lê Diệu Nam không thương y nhưng đối với một nam nhân, nếu không giải thích rõ ràng, trong lòng Lê Diệu Nam tất nhiên sẽ còn khúc mắc, y cũng không muốn Lê Diệu Nam hiểu lầm. Khoé môi câu lên một độ cong mỉa mai, cười lạnh nói: "Là ta tự mình làm. Nếu không tự hắt nước bẩn, đám người kia sao có thể dễ dàng buông tha, không có Thái tử cũng sẽ có nhà khác, ta có năng lực thoát được mấy lần, ta sinh ra đã định trước là một quân cờ."

Lê Diệu Nam hối hận, trong lòng bỗng sinh ra một cỗ thương tiếc, vươn tay chạm nhẹ gò má y, xúc cảm mềm mại khiến bàn tay tựa như đụng phải cái gì nóng mà hơi run lên, nhanh chóng rụt lại, cười nói: "Vậy ngươi phải cảm tạ bọn họ, nếu không sao có thể được một phu quân tốt như ta."

Lâm Dĩ Hiên hé miệng mỉm cười, liếc nhìn hắn, gật đầu thẳng thắn: "Quả thật phải cảm tạ bọn họ."

Lê Diệu Nam ngại ngùng, sao lại có loại cảm giác ngại ngùng này, sao hắn lại có loại cảm giác mối tình đầu, giống như quay về thời điểm ở sơ trung? Sống hai đời rồi, đều một phen tuổi còn thẹn thùng, thẹn thùng cái gì, thực doạ người có được không!

Lê Diệu Nam ho khan hai tiếng, sửa sang lại biểu tình trên mặt, cho Lâm Dĩ Hiên một ánh mắt ngươi biết là tốt, hiên ngang xoay người bỏ đi.

Đợi cho Lê Diệu Nam đi rồi, Lâm Dĩ Hiên ôm bụng cười to, đã lâu không cười vui sướng như vậy, y thật sự cao hứng, phát hiện một bí mật nhỏ của Lê Diệu Nam.

Vài ngày trước, Lâm Dĩ Hiên phát hiện, đối với lời khen của người khác, Lê Diệu Nam hoặc là cả người đắc ý, hoặc là sẽ thẹn thùng, nhìn đông lại nhìn tây, người da mặt dày như hắn thế mà có lúc ngại ngùng, Lâm Dĩ Hiên cảm thấy chiêu này có lẽ sẽ thường dùng.

Năm ngày lập đông qua đi, sàn sưởi ở chính viện rốt cuộc làm xong, Lê Diệu Nam cho người đốt thử, hiệu quả không tệ lắm, ấm áp trong phòng dần xua tan hơi lạnh từ bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!