Chương 32: (Vô Đề)

Lê Diệu Nam hoảng hốt hai ngày mới tiếp thu được chuyện này. Nhìn hạ nhân ở Dật Hiên các vội đến vội đi, hắn không nói nên lời trong lòng là loại tư vị gì, tóm lại là phức tạp vô cùng.

Mấy ngày trước hắn còn đang thấy may mắn vì mình không biến cong, hiện giờ liền phát hiện Lâm Dĩ Hiên có mang, đây là cái tiết tấu gì!

Lê Diệu Nam quả thực muốn phát cuồng.

Bảo hắn thích một nam nhân là không thể nào, hắn thử rồi, thật sự không được, thấy nam nhân trong tiểu quan quán hắn liền buồn nôn, chớ nói đến cương lên. Nhưng bảo hắn không chịu trách nhiệm với Lâm Dĩ Hiên, hắn lại làm không được. Huống chi, Lâm Dĩ Hiên còn mang hài tử của hắn.

Loài sinh vật hài tử này, kiếp trước lẫn kiếp này với hắn mà nói đều là một loại tồn tại khủng bố. Nhưng không biết vì sao khi nghe thấy Lâm Dĩ Hiên có mang, hắn lại thấy ê ẩm, trướng trướng, trong lòng nảy lên một loại cảm động khó hiểu.

Lúc này Lê Diệu Nam không rối rắm lâu lắm, không có biện pháp, Lâm Dĩ Hiên ngay cả hài tử cũng có, hắn có thể rối rắm sao. Hắn không muốn hài tử cũng giống hắn, có một phụ thân không chịu trách nhiệm.

Lại nói tiếp, cả hai đời hắn đều không có duyên với cha. Đời trước cha mẹ tuy là hôn nhân gia tộc nhưng nếu không phải sau khi lấy mẹ rồi cha vẫn lăng nhăng như cũ, cuối cùng còn lôi ra một người trong lòng, nếu trong lòng còn có chút xíu hi vọng, mẹ cũng sẽ không quả quyết ly hôn, bỏ xuống đứa con còn đang quấn tã mà một mình rời đi.

Đời này phụ thân càng cặn bã, không chỉ có tình yêu thật lòng, còn giết chết mẫu thân của thân thể này, phải cầm thú thế nào mới có thể làm ra chuyện như vậy.

Lê Diệu Nam chỉ cảm thấy tiền đồ vô lượng, mấy ngày trước hắn mới cứu mình ra khỏi xu thế biến cong, chẳng lẽ hiện tại hắn phải nghĩ biện pháp cố gắng tự bẻ cong mình? Đây là một nỗi khổ bức nhường nào!

Mặc kệ Lê Diệu Nam nghĩ như thế nào, mỗi ngày hỏi han ân cần Lâm Dĩ Hiên đều không thiếu, không phải loại cẩn thận lấy lòng như lúc trước mà là một loại thân thiết phát ra từ nội tâm.

Lê Diệu Nam thay đổi, Lâm Dĩ Hiên phát giác rất nhanh.

Đồng thời, Lê Diệu Nam cũng phát hiện, Lâm Dĩ Hiên tuy đối với hắn trước sau như một nhưng tươi cười lại chưa bao giờ tới được đáy mắt.

Chính mình trồng quả đắng chính mình ăn, nghĩ lại thái độ của Lâm Dĩ Hiên với hắn từ sau đêm đó, Lê Diệu Nam còn cái gì không rõ. Lâm Dĩ Hiên không phải không để ý, không phải không oán trách  hắn, chẳng qua lúc ấy mình sốt ruột muốn hoà hợp, lại bị áy náy lấp đầy suy nghĩ nên mới cố ý xem nhẹ, cùng Lâm Dĩ Hiên đều làm bộ như cái gì cũng chưa phát sinh, giả tạo một cảnh thái bình.

Nghĩ lại, Lê Diệu Nam bất đắc dĩ, cảm thấy mình quả thực chính là đồ vô liêm sỉ, nhưng chuyện vô liêm sỉ là chính hắn làm, trách được ai, chỉ có thể đối tốt với Lâm Dĩ Hiên gấp bội. Hắn không thích nam nhân nhưng hắn cảm thấy vì hài tử, người kia nếu là Lâm Dĩ Hiên, có lẽ hắn có thể thử thay đổi.

Có đôi khi Lâm Dĩ Hiên không thừa nhận cũng không được, Lê Diệu Nam nếu muốn chân tâm lấy lòng một người, người kia thật sự khó cự tuyệt nổi.

Ngày ấy, Lê Diệu Nam viết xong bản thảo, kích động chạy đến Dật Hiên các.

Lâm Dĩ Hiên đã quen với cảnh này, mấy ngày nay trong lúc rảnh rỗi Lê Diệu Nam sẽ đến kể chuyện cho y nghe, đối với y tốt đễn nỗi cảm giác có chút không thật, không phải y không lĩnh tình mà là đã có vết xe đổ.

"Hôm nay mang ngươi đi một chỗ?" Lê Diệu Nam thần bí nói, thắt cho y một cái nút.

"Đi chỗ nào?" Lâm Dĩ Hiên lười biếng tựa vào nhuyễn tháp, mí mắt không động tý nào.

"Đi thì biết." Lê Diệu Nam thúc giục, Lâm Dĩ Hiên cứ ở nhà buồn cũng không tốt. Hắn tuy không hiểu biết chuyện nam nhân mang thai nhưng ở hiện đại xem TV nhiều, bà bầu cần thưởng xuyên hoạt động là thường thức cơ bản.

"Ta không đi." Lâm Dĩ Hiên thản nhiên trả lời, thân mình mềm nhũn không muốn động, lại nói hắn cầm bản thảo lại đây chẳng lẽ không phải để kể chuyện cho y sao?

Lê Diệu Nam còn lâu mới mặc kệ y như vậy, trong mắt hiện lên một tia trêu tức: "Ngươi không đi thì ta ôm ngươi đi."

Lâm Dĩ Hiên bị hắn vô lại làm tức giận, người này mấy hôm trước chạm y một chút cũng do dự, hai ngày nay sao lại đổi tính. Thấy ánh mắt uy hiếp của Lê Diệu Nam, Lâm Dĩ Hiên rất rõ ràng, người này tuyệt đối nói được thì làm được, bị hắn quấn đến không có biện pháp, chỉ đành đứng dậy thay thường phục. Y hiện tại mới mang thai hơn một tháng, bụng trên người còn chưa hiện ta, mặc quần áo căn bản nhìn không ra.

Lê Diệu Nam sai người chuẩn bị xe ngựa, đưa y đến một toà trà lâu ở thành nam.

"Đây là…" Lâm Dĩ Hiên hơi ngẩn ra, nhìn bốn chữ "Có gian trà lâu" trên tấm biển, bỗng cảm thấy không còn gì để nói, cũng chỉ có Lê Diệu Nam mới có thể nghĩ ra cái tên như vậy.

"Thế nào? Không tồi đi." Lê Diệu Nam có vẻ đắc ý, nếu tính toán phát triển quan hệ với Lâm Dĩ Hiên, hắn tất nhiên sẽ không giấu giếm bản tính của mình, chỉ có như thế quan hệ mới có thể duy trì dài lâu.

Lâm Dĩ Hiên giật giật khoé môi, ngoài cười nhưng trong không cười, đi vào trà lâu, phát hiện bên trong đã đầy ngập khách.

Lê Diệu Nam dắt tay y: "Trên lầu có cách gian, ta mang ngươi đi."

Lâm Dĩ Hiên cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, mấy ngày nay Lê Diệu Nam không biết xảy ra chuyện gì, cứ thích động tay động chân với y, nói chuyện cũng trở nên phóng đãng. Không phải chưa từng nghĩ liệu Lê Diệu Nam có thể có ý với y hay không, nhưng chuyện tự mình đa tình làm một lần là đủ rồi, đối với đủ loại không thích hợp của Lê Diệu Nam, Lâm Dĩ Hiên thật sự không dám nghĩ nhiều.

Lê Diệu Nam dẫn y vào cách gian, Lâm Dĩ Hiên phát hiện bày biện trang trí ở trà lâu này không giống những chỗ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!