Sảng khoái tắm một cái, Lê Diệu Nam lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá nhà mới của mình.
Toà nhà mặc dù không lớn bằng Lê phủ nhưng kiến trúc các nơi cũng tinh xảo, có phong cách riêng, trải qua một tay trang trí của nha hoàn, thoạt nhìn tăng thêm vài phần thanh nhã.
Còn nhớ khi mới mua toà nhà này, đầy đất là lá thu rụng, hoa cỏ trong viện cũng không có ai chăm sóc mà héo rũ, không nghĩ tới mới nửa tháng không đến, toàn bộ toà nhà đã rực rỡ hẳn lên.
Lê Diệu Nam rất vừa lòng với toà nhà này, vào đây ở cảm thấy trong lòng sung sướng, quả nhiên địa bàn của mình vẫn là tốt nhất. Vì để phân biệt với Lê phủ, Lê Diệu Nam đặt tên toà nhà là Lê trạch.
Đi dạo chung quanh một vòng, thấy Lâm Dĩ Hiên thật lâu không đi ra, Lê Diệu Nam hơi lo lắng. Hôm nay đánh một trận, bản thân hắn không sao, chỉ sợ Lâm Dĩ Hiên mệt mỏi nhưng không chịu lên tiếng, nghĩ lại lại vừa rồi sắc mặt Lâm Dĩ Hiên tựa hồ không tốt, Lê Diệu Nam nâng bước liền đi đến phòng ngủ, mấy ngày nay bọn họ đều cùng ăn cùng ngủ, cũng không có quá nhiều cố kỵ.
Mở cửa phòng ra, Lê Diệu Nam liền ngây dại.
Chỉ thấy Lâm Dĩ Hiên lúc này đang nửa quỳ trên giường, mái tóc ước sũng vắt lên trước ngực, gò má phiếm hồng, môi cắn chặt, hai mắt mù sương, áo lót đơn bạc kéo tới thắt lưng, lộ ra bờ lưng trơn bóng, da thịt dưới áo như ẩn như hiện. Bộ dáng này thấy thế nào, thấy thế nào cũng làm cho người mơ mộng.
Lê Diệu Nam rất nhanh đã hồi phục tinh thần, lực chú ý bị mấy vết đỏ trên lưng Lâm Dĩ Hiên hấp dẫn, bước lên phía trước, thấy Lâm Dĩ Hiên đang bôi thuốc cho mình, liền trách: "Sao không để hạ nhân làm?" Vết thương ở trên lưng sao tự bôi thuốc được, nếu hắn không lại đây, người này có phải định chịu đựng hay không.
Lâm Dĩ Hiên rầu rĩ không hé răng, Lê Diệu Nam lấy dược trong tay y, nhăn chặt mày, tuỳ ý ngồi xuống giường: "Để ta làm cho."
Lê Diệu Nam quẹt thuốc mỡ, nhẹ nhàng xoa cho y, bàn tay dày rộng di chuyển trên lưng Lâm Dĩ Hiên. Nhìn vết đỏ trên lưng y, Lê Diệu Nam nhịn không được tán thưởng, thật không hiểu Lâm Dĩ Hiên dưỡng như thế nào, một thân da thịt còn mềm mại hơn cả nữ nhân.
"Nhẹ một chút, đau!" Lâm Dĩ Hiên khẽ nói một tiếng, giọng nói câu nhân lộ ra vài phần uyển chuyển, hai mắt phiếm nước, một bộ dáng mặc người xâm lược.
Chỉ tiếc, Lê Diệu Nam thật sự không nhìn ra, chỉ cho là mình xuống tay nặng: "Ta làm nhẹ hơn."
Lâm Dĩ Hiên cáu giận trong lòng, y chỉ kém một chút là thoát hết nằm ở trên giường, Lê Diệu Nam đến tột cùng có phải nam nhân hay không, đối mặt với tình huống như vậy cũng có thể thờ ơ.
Lê Diệu Nam lại không nghĩ nhiều như vậy, là một thẳng nam, hắn tuy biết đến song nhi nhưng không tự mình trải qua, về mặt trực quan, hắn vẫn như trước coi Lâm Dĩ Hiên là nam nhân, nam nhân với nam nhân bôi thuốc thì có sao.
Sau đó, Lâm Dĩ Hiên lại hừ một tiếng, giọng nói cực kỳ nhỏ nhưng vô cùng sung sướng mãn nguyện.
"Còn đau?" Động tác tay của Lê Diệu Nam càng nhẹ, ngoài miệng lại không buông tha: "Đều nói ngươi đừng đi, ai bảo ngươi không nghe lời, gia trước kia cũng chưa hầu hạ ai bao giờ, đau thì chịu đi."
Lâm Dĩ Hiên không biết là xấu hổ hay tức giận, răng nhẹ cắn môi, trên mặt hiện lên một tia xinh đẹp lộng lẫy, hai gò má càng có vẻ xinh đẹp ướt át, tiếp tục lôi ra các kiểu kỹ năng.
Thật đáng tiếc, thẳng đến khi Lê Diệu Nam bôi thuốc cho y xong, hai người cũng không cọ ra lửa.
Lâm Dĩ Hiên tức muốn chết, trên mặt lại không hiện chút nào. Nếu không phải từng ở trên sông Dương Châu nghe Lê Diệu Nam ba hoa về nữ nhân, y còn thật cho rằng Lê Diệu Nam không được, chính mình lộ ra thân thể như vậy, hắn thế mà như cái đầu gỗ.
Lâm Dĩ Hiên hiện tại chỉ cảm thấy may mắn, hôm nay mình quả thật bị thương, cần bôi thuốc cũng là sự thật, nếu không để Lê Diệu Nam nhìn ra cái gì, y không mặt mũi gặp người nữa.
Bởi vì đã trở lại nhà mình, ban đêm Lê Diệu Nam sai người dọn dẹp một gian phòng ngủ, phân phòng với Lâm Dĩ Hiên.
Lâm Dĩ Hiên đối với cái này cũng không phản bác, tình huống hôm nay rõ ràng, liền tính bọn họ không phân phòng, Lê Diệu Nam cũng không có khả năng sẽ chạm y, chớ nói đến sinh hài tử. Kế này không được, cũng chỉ có thể nghĩ phương pháp khác.
Ngày hôm sau, sáng sớm Lê Diệu Nam đã thức dậy, bắt đầu chỉnh lý kho tiền nhỏ của mình, hiện giờ tuy nói ăn mặc không lo nhưng hắn vẫn muốn suy xét làm nghề gì đó, tăng thêm tiền thu trong nhà, cũng không thể thật sự để Lâm Dĩ Hiên nuôi. Tức phụ có tiền hơn mình, áp lực rất lớn.
Huống chi, trong lòng hắn cho rằng, Lâm Dĩ Hiên sớm hay muộn đều phải rời đi, làm một đại nam nhân, hắn bây giờ là chủ một nhà, tương lai còn nhiều chỗ cần tiêu tiền, chỉ dựa vào đồ cưới Trương thị lưu lại trăm triệu không đủ.
Trước khi Trương thị qua đời, biết thân mình không được, sợ là mệnh không kéo dài, e sợ sau khi nàng đi rồi, nhi tử bị người bạc đãi, thật sự đổi không ít gia sản trong tay thành ngân phiếu, lưu cho nhi tử phòng thân, trừ bỏ đồ cưới, tổng cộng ngân phiếu có một vạn năm nghìn lượng.
Lại nói tiếp, còn phải đa tạ nguyên chủ tính tình thanh cao, trong mắt chỉ có sách thánh hiền, không có bạn tri kỉ, không cần tặng lễ làm tiệc, ngày thường chi tiêu chỉ là ăn mặc với thưởng hạ nhân, một năm cũng không dùng đến năm trăm lượng, cộng thêm mấy cái linh tinh, mấy năm này hắn cũng chỉ tiêu hơn ba nghìn lượng. Hắn mua nhà mất hai ngàn năm trăm lượng, còn dư lại chín nghìn lượng, không tính nhiều nhưng là không ít, làm sinh ý cũng đủ.
Lê Diệu Nam trái lo phải nghĩ, quyết định mở một quán trà, chuyên cung cấp chỗ cho người uống trà nói chuyện phiếm, lại thỉnh một thuyết thư tiên sinh, bản thoại là hắn viết, nào còn lo lắng không có khách.
Mấy ngày nay hắn đã tìm hiểu qua, bản thoại của cổ nhân đúng là nhàm chán, hắn có bản lĩnh văn chương của nguyên chủ, hiện đại lại có nhiều câu chuyện như vậy, nhất định có thể hấp dẫn chú ý của khách.
Quan trọng nhất là, hắn hiện tại chưa có thanh danh vang dội, mượn danh nghĩa viết bản thoại là tạo thanh thế cho mình. Chỉ cần thanh danh truyền ra, về sau ai thấy hắn, có một tên tuổi đại văn hào, thế nào cũng sẽ đánh giá hắn cao hơn một chút, kết bạn làm quan sau này cũng sẽ thông thuận hơn nhiều, thanh danh chính là một thứ tốt, Lê Diệu đánh bàn tính đến sung sướng.
Nhưng mà rất nhanh, hắn liền gặp khó khăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!