Chương 28: (Vô Đề)

Ra tới chỗ rẽ đầu đường, Lê Diệu Nam buông tay Lâm Dĩ Hiên ra, trong lòng âm thầm tán thưởng, không nghĩ tới Lâm Dĩ Hiên là nam nhân mà tay lại rất mềm, sờ rất sướng.

Lâm Dĩ Hiên mặt không đổi sắc, trong lòng lại tính toán: hiện giờ đã trở về Dương Châu, cả nhà đều do mình làm chủ, thân thể y cũng điều dưỡng cũng tốt lên, mấy ngày nay đúng là ngày lành, có muốn có hài tử hay không đây?

Lâm Dĩ Hiên liếc nhìn Lê Diệu Nam một cái, trong ánh mắt chợt loé lên tính kế rồi rất nhanh lại biến mất không thể nhận ra, giây lát đã khôi phục bình thường.

Tâm tình Lê Diệu Nam rất tốt nhưng phải làm bộ như thất hồn lạc phách, đúng là nhịn đến khó chịu. Trên đường nhiều người, hắn không dám đắc ý vênh váo khiến người nhìn ra manh mối, chỉ bước nhanh hơn nói với Lâm Dĩ Hiên: "Chúng ta mau trở về, mấy ngày nay tránh gió trước đã, Lê gia bên kia nghe được đồn đại khẳng định sẽ không để yên cho chúng ta."

Lâm Dĩ Hiên cười khẽ một tiếng: "Bọn họ không dám, đồ cưới của ta còn ở Lê phủ, nghe được đồn đại cũng chỉ có thể nuốt xuống nước đắng."

"A! Ngươi cười!" Lê Diệu Nam kinh ngạc, lông tơ cả người đều dựng thẳng lên, cứ cảm thấy là lạ chỗ nào.

Lâm Dĩ Hiên lườm hắn, lạnh lùng nói: "Ta cao hứng."

"Kỳ thật ta cũng rất cao hứng." Lê Diệu Nam cười ha hả, ngay sau đó lại ồn ào: "A, ngươi thế mà còn biết trợn mắt?"

Lâm Dĩ Hiên mặc kệ hắn. Tính kế Lê Diệu Nam một chút áp lực y cũng không có, y cảm thấy so với chờ Lê Diệu Nam thông suốt còn không bằng chủ động tiến đến. Lê Diệu Nam căn bản không thích song nhi, chờ hắn chạm mình không biết muốn tới năm tháng nào, y không có kiên nhẫn như vậy.

Lê Diệu Nam bĩu môi, thấy Lâm Dĩ Hiên thật không thú vị, một chút óc hài hước cũng không có.

Lại không biết, Lâm Dĩ Hiên đang tự hỏi, như thế nào mới có thể đưa hắn lên giường. Chỉ cần nghĩ tới có thể có một hài tử huyết mạch tương liên, sâu trong nội tâm Lâm Dĩ Hiên liền mềm mại, tâm tình tự nhiên cũng tốt hơn.

Lúc đi đến cuối đường, một tiểu nha hoàn đột nhiên chạy tới, đưa cho Lê Diệu Nam một tờ giấy: "Nhị thiếu gia, đây là Văn di nương bảo ta đưa cho ngài." Nói xong liền vội vã rời đi.

Lê Diệu Nam không hiểu, hắn với Văn di nương chưa qua lại bao giờ. Mở tờ giấy ra, Lê Diệu Nam mỉm cười.

"Có chuyện gì?" Lâm Dĩ Hiên nghiêng đầu qua, Lê Diệu Nam giơ tờ giấy cho y nhìn.

Thì ra Vương má má làm việc không chu toàn, Mã Ngọc Liên cho mụ một trăm lượng bạc, tìm người thu thập Lê Diệu Nam và Lâm Dĩ Hiên nhưng mụ lại tham một nửa, kết quả làm không tốt, lộ hành tung bị Văn di nương phát hiện. Văn di nương mấy năm nay ở trong phủ tuy không hiện sơn lộ thuỷ nhưng năm đó nàng có thể vững vàng ngăn chặn Mã Ngọc Liên thì sao có thể không có vài phần bản lĩnh.

Lê Diệu Nam vò tờ giấy thành một cục, tuỳ tay ném đi, khinh thường nói: "Mới có một trăm lượng." Giá trị của hắn thấp như vậy sao?

Lâm Dĩ Hiên buồn bực, đây không phải là trọng điểm được không.

Lê Diệu Nam vung tay lên, chỉ vào sáu hạ nhân ở phía sau: "Ngươi, ngươi, các ngươi tránh xa ra một chút, tý nữa thấy xảy ra chuyện thì lại đây." Thật đúng là vừa định đi ngủ lại bắt được gối đầu, mượn chuyện này nắm được nhược điểm của Mã Ngọc Liên. Giữa ban ngày ban mặt lại có kế mẫu giết hại đích tử của tiền thê, dù sao hắn đã quá kế, sau này không tiếp nhận thân phụ, hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với Lê phủ cũng không có người rãnh rỗi nói chuyện.

Chỉ biết kế mẫu không từ, bức hài tử thành ra như vậy.

Lâm Dĩ Hiên không đồng ý nói: "Quân tử không thể cúi đầu khuất phục." Ai biết Vương má má tìm du côn lưu manh từ nơi nào, xảy ra chuyện thì không tốt.

Lê Diệu Nam không thèm để ý, quan tâm nói: "Ngươi về trước đi, hôm nay mệt mỏi cả ngày, nơi này có ta là được."

Lâm Dĩ Hiên hơi tức giận, y giống người nhát gan sợ phiền phức sao?

Lê Diệu Nam biết y hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Ta không có ý kia, chẳng qua ta đã luyện qua, đối phó vài kẻ du côn lưu manh cũng không hề gì. Ngươi da thịt yếu ớt, ta sợ đến lúc đó không kịp chiếu cố ngươi."

Lâm Dĩ Hiên mặc kệ hắn, bước về hướng phố Hoà Bình, nếu tin tức trên tờ giấy không sai, đám người kia mai phục ở chỗ đó, nơi ấy nằm trên đường từ Lê phủ đi về phía thành nam.

Bọn họ rời khỏi Lê phủ, nếu không có chỗ đặt chân, nhất định sẽ lựa chọn đi thành nam.

Mã Ngọc Liên tính toán thực chuẩn xác, chỉ tiếc không dự đoán được bọn họ đã sớm mua một toà nhà, cũng không nghĩ tới ma ma bên người sẽ có sai lầm vừa vặn bị Văn di nương bắt được.

Lê Diệu Nam bất đắc dĩ, chỉ đành đi theo y, đột nhiên phát hiện Lâm Dĩ Hiên lúc tức giận rất đáng yêu, cả người đều sinh động, không yên lặng như ngày thường.

Đi đến nơi, Vương má má hiển nhiên đã miêu tả hình dáng bọn họ cho lũ lưu manh, mười mấy người rất nhanh đã bao vây bọn họ, trong đó một hán tử mặt sẹo còn cầm một cái gậy gỗ đập đập vào tay: "Tiểu tử, mượn ít tiền tiêu nào."

Lê Diệu Nam nhíu mày, không nghĩ tới năm mươi lượng bạc còn có thể mời đến nhiều người như vậy. Chỉ trách hắn không quen với giá cả ở cổ đại, ăn một bữa cơm ở Tuý Tiên lâu đã mười bảy lượng, năm mươi lượng ở trong mắt người bình thường nếu tằn tiện là có thể sống ba năm, nhưng đối với kẻ có tiền thì cũng chỉ là một bữa cơm, khó trách có thể mua được những người này.

"Các ngươi muốn bao nhiêu bạc, ai sai các ngươi tới? Chỉ cần các ngươi nói ra, ta liền cho các ngươi một trăm lượng." Lâm Dĩ Hiên không hề sợ hãi, nói điều kiện với tên du côn đầu lĩnh, chỉ cần là một người thông minh liền sẽ biết thế nào mới là tốt nhất với mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!