Buổi sáng ở nông thôn, bầu không khí đặc biệt trong lành, hương thơm tươi mới đập vào mặt khiến tinh thần vô cùng sảng khoái.
Lê Diệu Nam và Lâm Dĩ Hiên từ sớm đã rời khỏi giường, tuỳ ý ăn chút điểm tâm, chuẩn bị tốt đồ vật cần mang đi, Lê Kính Tường liền dẫn bọn họ đến nhà Tứ thúc công, xem như nhận thức trước, chờ đến sau khi quá kế lại làm một bữa tiệc chính thức nhận thân.
Hiện tại đang là mùa thu, ruộng hai bên đường ngập tràn lúa vàng óng chờ gặt, người trong tộc đã sớm bắt đầu làm việc. Thấy tộc trưởng, có người còn thân thiết chào hỏi, vấn an tộc trưởng, xem ra Lê Kính Tường rất có uy vọng trong cảm nhận của tộc nhân.
Lê Diệu Nam và Lâm Dĩ Hiên đi theo cũng dính tý quang, làm quen mọi người trong tộc.
Đi khoảng một khắc liền tới nhà Tứ thúc công, đây là một toà nông gia tiểu viện xây bằng gạch, ở cửa còn có hai cây hoa quế, từ xa đã truyền đến mùi hương thơm ngát.
Tựa hồ đã biết trước bọn họ sẽ tới, một vị thư sinh tầm ba mươi tuổi đang đứng chờ ở cửa.
"Đây là tam đường ca của ngươi." Lê Kính Tường chỉ thư sinh giới thiệu.
"Tam đường ca khoẻ."
"Tam đường ca khoẻ."
Lê Diệu Nam và Lâm Dĩ Hiên vội vàng hành lễ.
Bộ dạng thư sinh đoan trang nghiêm chính, thân thiết mỉm cười với bọn họ, khom người đáp lễ, nói: "Mau vào nhà đi, tổ phụ đang chờ đến sốt ruột."
Vào phòng, Lê Diệu Nam mới phát hiện, nhà Tứ thúc công trừ bỏ Tứ thúc công và Tứ thúc bà, còn có ba vị đường thúc cùng bảy vị đường huynh, hai vị đường đệ, ba vị đường tỷ đã gả ra ngoài không tính, trong nhà còn có một đường muội, sáu chất nhi bốn chất nữ, có thể nói là bốn đời một nhà.
Thấy cả phòng người, ấn tượng đầu tiên của Lê Diệu Nam chính là thật nhiều người, cảm giác thứ hai là người cổ đại thật con m* nó sinh lắm.
Lâm Dĩ Hiên cũng đã sớm nghe ngóng, biết nhà Tứ thúc công có bao nhiêu người, vội vàng sai người đưa lễ vật lên, sau đó bọn họ chào hỏi mọi người theo thứ tự. Không bao lâu, cả nhà liền trở nên quen thân hơn.
Lê Diệu Nam lúc này mới biết được, nhà Tứ thúc công thế mà còn có hai Tú tài, vị tam đường ca vừa rồi chính là người có tiền đồ nhất, hiện nay đang ở nhà ôn tập công khoá, trau dồi kiến thức, tranh thủ sang năm có thể khảo cái Cử nhân trở về.
Vài chất nhi cũng đang đọc sách ở tộc học, qua lời của Lê Kính Tường, Tứ thúc công sở dĩ giúp mình như vậy là bởi vì ông ta cho nhà Tứ thúc công một danh ngạch vào thư viện Minh Vi, cũng chính là đích thứ tử của tam đường ca, nghe nói rất có thiên phú, năm nay mới mười tuổi mà đã học xong Luận ngữ*, còn lợi hại hơn phụ thân của nó.
(*Luận Ngữ là sách do Khổng Tử và những đệ tử của mình biên soạn. Luận Ngữ là một quyển trong Tứ Thư. Ngoài Luận Ngữ, Tứ Thư gồm có Đại Học, Mạnh Tử và Trung Dung.)
Khó trách tam đường ca sẽ tự mình nghênh đón bọn họ, Lê Diệu Nam hiểu ra nhưng không khó chịu, quan hệ giữa người với người chính là như vậy, nếu không có lợi ích trao đổi thì dựa vào tình cảm? Vô nghĩa! Vô duyên vô cớ người ta sao phải giúp ngươi. Mà ngay cả hắn và Lâm Dĩ Hiên cũng là vì ích lợi nên mới ở cùng một chỗ. Nếu không phải bởi vì tầng quan hệ hôn nhân này, hắn sẽ không tin Lâm Dĩ Hiên, nếu không phải vì muốn quá kế, Lâm Dĩ Hiên cũng sẽ không hợp tác khoái trá với hắn.
Nhớ rõ mấy hôm tân hôn, Lâm Dĩ Hiên chính là chưa từng hoà nhã với hắn.
Nhưng hắn cũng không tốt hơn chút nào, nghĩ tới hắn một đại nam nhân còn bắt nạt một hài tử mười mấy tuổi, Lê Diệu Nam cảm thấy hơi hổ thẹn. Nhưng lại nói tiếp, lựa chọn giữa uỷ khuất mình và uỷ khuất người khác, Lê Diệu Nam sợ là vẫn phải nói xin lỗi Lâm Dĩ Hiên.
Nói, Lâm Dĩ Hiên kỳ thật cũng không tệ lắm, chính là tính tình lạnh một chút, rất khó hầu hạ, ngoài hai điểm này, nếu Lâm Dĩ Hiên thật là một nữ nhân, mặc kệ y có ý trung nhân hay không, Lê Diệu Nam thật sự muốn cướp người về làm thê tử. Vừa có khả năng lại rất đức hạnh, quả thực chính là chuẩn bị cho nhị thế tổ, chỉ đơn thuần nhìn Lâm Dĩ Hiên đến đây chuẩn bị này nọ cho người trong tộc, Lê Diệu Nam liền thấy xấu hổ, mấy chuyện vụn vặt đó hắn thế nào cũng không làm được.
Quay lại chuyện chính, Lê Diệu Nam thấy Tứ thúc công ánh mắt thanh minh, làm việc lại vô liêm sỉ, trong lòng nhịn không được tán thưởng, Tứ thúc công thật đúng là một nhân tài. Quá kế tử tự cho thân huynh đệ đều là chọn người từ trong đám nhi tử của mình, nhà Tứ thúc công đông con thừa tự, còn có thể nháo đến đưa hắn quá kế đi nhà tam thúc công thật đúng là giỏi.
Lê Diệu Nam không thể không thừa nhận, một khóc
- hai nháo
- ba thắt cổ tuy rằng rất vô sỉ nhưng quả thật dùng được.
Ngày hôm đó hai người ở lại nhà Tứ thúc công dùng cơm, coi như cả khách lẫn chủ đều vui vẻ.
Sáng sớm hôm sau, Lê Kính Tường mời trưởng bối đức cao vọng trọng trong tộc đến, mở ra cửa từ đường, chủ trì nghi thức quá kế cho Lê Diệu Nam.
Từ đường Lê thị là một toà tứ hợp viện lớn, hình thức kiến trúc trang nghiêm túc mục, đoan trang đại khí, chỉ đến khi trong tộc có việc mới có thể mở ra.
Đây là lần đầu tiên Lê Diệu Nam nhìn thấy từ đường ở cổ đại, căn phòng cổ xưa ngói xanh tường trắng, phong cách trang trọng, con đường dưới chân làm từ sỏi và đá mài nhẵn, chính phòng là một gian đại đường, bên trong bày rất nhiều bài vị của người trong tộc. Đi vào đây, tâm tình tựa hồ cũng trở nên nghiêm trang.
Lê Diệu Nam quỳ gối ở giữa, đầu tiên là lễ bái tổ tiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!