Nói đến đầu kia, Lê Hữu Tín vừa trở về Tô Châu liền cùng phụ thân đóng cửa thương nghị.
Bộ tộc Lê thị từ sau khi tổ phụ của Lê Thái An khảo đậu Cử nhân dần dần bắt đầu quyết chí tự cường, người đọc sách nhiều nhưng người có tiền đồ lại thiếu, lại nói cũng liên quan đến hoàn cảnh tự thân, không có khởi điểm cao, cho dù đọc sách cả đời, chân chính là có thể cá nhảy long môn lại có mấy người.
Đối với hai phong thư đề cử này, Lê thị đương nhiệm tộc trưởng không nhịn được động lòng, Lê gia bọn họ thiếu chính là cơ hội. Chỉ cần có hoàn cảnh đọc sách tốt, cần gì lo không bồi dưỡng ra đệ tử tài cán. Quốc Tử Giám và thư viện Minh Vi, không cái nào không chiêu hiển nhân mạch, chỉ có quan hệ rộng, con đường làm quan mới có thể tiến xa.
Đơn thương độc mã khảo khoa cử, có bao nhiêu người đậu Tiến sĩ nhưng cả đời lại chỉ có thể đứng ở chức quan cửu phẩm. Cử động này của Lê Diệu Nam, cho dù chỉ là trao đổi lợi ích nhưng đối với bọn họ mà nói chính là mưa đúng lúc, nhi tử nếu có thể tiến vào Quốc Tử Giám, bái một sư tọa tốt, khoa cử năm sau, tên đề bảng vàng…
Lê Kính Tường chỉ cần tưởng tượng như vậy, trong lòng liền kích động một trận!
Chẳng qua… Lê Thái An rốt cuộc là quan, tuy rằng lên chức vô vọng nhưng Lê gia ở Dương Châu cũng coi như có danh vọng, ông ta sao có thể dễ dàng đáp ứng quá kế nhi tử.
"Phụ thân không cần lo lắng, chúng ta bên này chỉ cần xuất đầu, Diệu Nam tự biện pháp khiến Lê lão gia đáp ứng." Lê Hữu Tín biết băn khoăn của phụ thân, tuy rằng hắn ta không biết Lê Diệu Nam có biện pháp gì nhưng này cũng không cản trở hắn hiểu rõ quyết tâm phải quá kế của Lê Diệu Nam.
"Được rồi, nếu đã như thế, chúng ta trước tiên nói cho người bên Dương Châu, để Thái An chuẩn bị tâm lý, đợi qua đại thọ năm mươi của Lê lão phu nhân, chúng ta chính thức đề xuất quá kế, có cái này làm đệm, thành hay không phải xem biện pháp của Lê Diệu Nam có dùng được hay không."
Hai phụ tử lập kế hoạch như vậy, lại thương nghị chuyện chọn người quá kế trong chốc lát rồi Lê thị tộc trưởng vội vã ra cửa, thẳng đến tối mới trở về.
Sáng sớm cách ngày, Lê gia trang xảy ra chuyện lớn.
Tứ thúc công khóc lóc om sòm, náo loạn trước cửa nhà tộc trưởng, nói rằng đường chất nhi đáng thương của lão đi rõ sớm, ngay cả một mống hài tử cũng không có, chết rồi không người kính cung hương khói. Chất nhi đáng thương của lão là một hài tử thật tốt, đọc sách tốt, học vấn tốt, chỉ tiếc thân thể không tốt, nếu không phải Lê gia trang sắp ra một Tiến sĩ, đêm qua lão cũng mơ thấy chất nhi của lão cô đơn một mình ở dưới đó thê lương.
Tứ thúc công vô lý cực kỳ, thật sự muốn tộc trưởng giúp chất nhi của lão ta chọn một hài tử quá kế, nếu không lão liền treo cổ ở đại thụ trong Lê gia trang.
Người ở Lê gia trang ai không biết Tứ thúc công là người cố chấp, chưa bao giờ nhượng bộ lui binh. Cái quỷ chất nhi, chết hơn hai mươi năm rồi, ai đầu vào nước mới có thể quá kế hài tử cho hắn. Đều nói người đi trà lạnh, huống chi là người đã chết, sản nghiệp của chất nhi lão ta không biết đã bị chia cắt đi đâu hết rồi, hiện giờ muốn tiền không tiền, muốn đất không đất, muốn phòng không phòng, Tứ thúc công càn quấy như vậy là muốn nháo cái gì?
Tộc trưởng gặp khó khăn, muốn nói quá kế, trong tộc nhiều hài tử như vậy, tuyển một người cũng không khó, nhưng khó ở chỗ, Tứ thúc công nói chất nhi lão ta học vấn tốt, muốn chọn một hài tử biết đọc sách để quá kế, để chất nhi lão dưới đất cũng an tâm. Ta phi! Hài tử nhà ai biết đọc sách mà trưởng bối không coi như bảo, còn quá kế, Tứ thúc công nghĩ đến hay, nằm mơ đâu!
Sự tình giằng co không ngừng, Tứ thúc công khóc đến độ người nghe cũng thương tâm rơi lệ, vải trắng trong tay còn thường thường vung lên, động tý là la hét lão không muốn sống, nháo đến tộc trưởng đầy mặt u sầu, tóc tựa hồ cũng trắng thêm mấy sợi. Tứ thúc công rốt cuộc là trưởng bối, nếu lão thật sự có chuyện không hay xảy ra…
Nhóm đại nhân Lê gia trang vội vàng giấu hài tử biết đọc sách nhà mình đi, chỉ sợ bị Tứ thúc công nhìn trúng.
Ba ngày sau, cũng không biết là ai nhắc nhở một tiếng, cái tên Lê Diệu Nam xuất hiện trong lỗ tai mọi người. Vì không để bảo bối nhà mình gặp tai ương, mọi người trong Lê gia trang đều loé sáng hai mắt, biết đọc sách, học vấn tốt, Lê Diệu Nam không phải chính là một lựa chọn có sẵn sao?
Kết quả là, tộc trưởng bị bức bất đắc dĩ, dưới sự nhất trí yêu cầu của mọi người, chỉ đành gửi thư tới Dương Châu, coi như tạo áp lực với Lê Thái An. Ông giúp Lê Diệu Nam cũng chỉ có thể làm được đến bước này, kế tiếp phải xem quyết định của Lê Thái An, nếu là người ta không chịu, cho dù ông làm Lê thị tộc trưởng cũng không thể cưỡng bức.
* * *
Lại nói Dương Châu bên này, đại thọ năm mươi của lão phu nhân, Mã Ngọc Liên khó chịu trong lòng, thọ yến, tiệc rượu, hạ lễ, tất cả vật phẩm cần cho lễ mừng thọ, cái nào không cần bạc, không ngót nghét một vạn, lão phu nhân khẳng định không hài lòng.
Làm nội chất nữ* của lão phu nhân, thị hiểu rõ nhất tâm tính lão phu nhân, lão phu nhân làm người keo kiệt nhưng lại thích tỏ ra xa hoa, đều một bó tuổi to rồi còn cầm vốn riêng không tha, sản nghiệp ở công trung cũng không giao cho thị, đúng là lão bất tử, có mỗi một nhi tử mà còn phòng đến phòng đi, tử thủ tiền tài muốn mang vào quan tài đấy mà.
(*Nội chất nữ: Dâu kiêm cháu gái.)
Mã Ngọc Liên đầy bụng oán hận nhưng cũng không biết làm thế nào, ở trong phủ này, chỗ cần dựa vào lão phu nhân còn rất nhiều, mọi chuyện cũng chỉ có thể chịu đựng, nhưng mà nghĩ tới mừng thọ, nghĩ tới bạc trắng bóc chảy ra ngoài, thị đau lòng. Thục Trân còn chưa thành hôn, Diệu Tông cũng cần làm mai, mấy cái này cái nào không cần lượng lớn tiền tài.
Mã Ngọc Liên trái lo phải nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dĩ Hiên, biết hai người này đều là kẻ xương cứng nhưng một chữ hiếu áp lên, bọn họ chẳng lẽ dám từ chối?
Hôm đó, Mã Ngọc Liên gọi Lâm Dĩ Hiên đến, sắc mặt hoà nhã nói: "Lão nhị gia, tức phụ của lão đại ở kinh, quý phủ ta cũng chỉ có thể dựa vào con. Ta đây lớn tuổi, quản gia cũng lực bất tòng tâm, đại thọ năm mươi của lão phu nhân, con phải dụng tâm, quyền lợi trong phủ ta giao cho con."
Lâm Dĩ Hiên cảnh giác, uyển chuyển cự tuyệt: "Dĩ Hiên vừa tới Lê phủ, mọi chuyện còn chưa quen, thỉnh phu nhân thứ lỗi, Dĩ Hiên thật sự gánh vác không nổi trọng trách này."
Mã Ngọc Liên cười khẽ một tiếng: "Xem con nói kìa, ta cũng là từ tức phụ đi lên, chậm rãi học là được, con từ đại hộ nhà cao cửa rộng ở kinh đến đây, ta còn không tin được con sao?"
"Này…" Lâm Dĩ Hiên chống đẩy mấy lần, Mã Ngọc Liên lại kiên trì nói, làm phu lang Lê gia, phu nhân giao quyền quản gia là vì coi trọng, nếu y vẫn không biết điều thì chính là bất hiếu. Bất đắc dĩ, Lâm Dĩ Hiên cũng chỉ đành tiếp nhận cái việc khổ sai này.
Mã Ngọc Liên đánh bàn tính đến tinh, quyền lợi quả thật là bỏ xuống nhưng chìa khoá khố phòng lại không giao, trướng phòng cũng không xuất bạc, Lâm Dĩ Hiên nếu muốn làm tốt thọ yến, cũng chỉ có thể tự xuất tiền túi, thật đúng là dùng bất cứ thủ đoạn nào.
Lê Diệu Nam biết tin xong đầy lòng tức giận, không đợi hắn nghĩ ra đối sách đã thấy phu lang nhà mình thẳng tay dứt khoát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!