Sau khi trở về, Lê Diệu Nam thực rối rắm. Chuyện này rốt cuộc có cần thương nghị với Lâm Dĩ Hiên không?
Không thương nghị, Lâm đại ca ở bên kia, vốn là cần người ta giúp việc.
Thương nghị, hai ngày này hắn với Lâm Dĩ Hiên gặp mặt tựa như nhìn không khí, người này coi người kia không tồn tại.
Không phải hắn không muốn làm tốt quan hệ với Lâm Dĩ Hiên mà là Lâm Dĩ Hiên cả ngày lạnh mặt, ánh mắt nhìn hắn không là mỉa mai thì là khinh thường, hoặc là mặt không đổi sắc. Hắn lại không bệnh cái lông gì, nhàn rỗi đau trứng mới đi lấy mặt nóng dán mông lạnh, vì thế rõ ràng làm như không thấy, hai người cũng bình an vô sự.
Vấn đề là làm sao bây giờ?
Lê Diệu Nam suy tư một hồi, nhớ tới hai ngày nay thường xuyên thấy Lâm Dĩ Hiên một mình ở trong phòng đọc sách đánh cờ, vội vàng chạy tới thư phòng, lấy ra bàn cờ đã lâu không dùng. Lê Diệu đắc ý dào dạt mà mỉm cười, nghĩ lại lúc trước hắn thường xuyên đấu cờ với ông nội, mặc dù không thể nói là cao thủ trong đạo nhưng đối phó với một cổ nhân, hắn cảm thấy hẳn là không thành vấn đề.
Lê Diệu Nam ôm bàn cờ, hỏi Lâm Dĩ Hiên ở đâu liền tiến đến tây sương phòng.
Lâm Dĩ Hiên lúc này đang xem sổ sách, vừa mới gả lại đây, có rất nhiều thứ phải xử lý, đồ cưới cũng phải đăng ký danh sách, còn cả mấy sản nghiệp Lê Diệu Nam ném cho y, y cũng phải suy xét làm gì mới thích hợp. Y cảm thấy mình quả thực chính là một quản gia, lại còn là cái loại miễn phí.
Lâm Dĩ Hiên xoa xoa thái dương, trong lòng kỳ thật rất có oán niệm, nếu không có Lê Diệu Nam nhàn rỗi đối nghịch để so sánh, y có lẽ sẽ cảm thấy làm mấy việc này cũng không mệt mỏi như vậy. Nhưng vừa nghĩ tới tên kia, mỗi ngày chạy chơi không ở nhà, uống đến say khướt mới trở về, trong lòng liền nhịn không được mà gào thét, dựa vào cái gì mà mình thì mệt chết mệt sống, tên kia lại ngồi mát ăn bát vàng, Lê Diệu Nam thật sự không phải là nam nhân!
Lâm Dĩ Hiên càng nhìn không vừa mắt Lê Diệu Nam, nhưng mà vô luận bất mãn thế nào, việc vẫn cứ phải làm, không trông cậy được vào trượng phu, y có thể có biện pháp khác sao. Vì hài tử sau này, y cảm thấy có thể nhẫn nhịn, cùng lắm thì coi mình là quả phu, y đã tuyệt vọng với Lê Diệu Nam rồi.
Cho nên, khi thấy Lê Diệu Nam ôm bàn cờ đến tìm y, ý tưởng đầu tiên hiện lên trong đầu Lâm Dĩ Hiên là thái dương hôm nay không mọc đằng tây đi, mí mắt cũng không chớp một cái, Lâm Dĩ Hiên tiếp tục xử lý sổ sách trong tay.
"Vẫn đang bận à!" Lê Diệu Nam không có việc gì, chỉ coi như không phát hiện sắc mặt Lâm Dĩ Hiên, nhìn lướt qua khắp nơi, lúc này mới phát hiện, Lâm Dĩ Hiên đã đổi tây sương phòng thành một tiểu thư phòng, đối diện thư phòng của hắn.
Lâm Dĩ Hiên mặc kệ hắn.
Lê Diệu Nam bất đắc dĩ, cho nên mới nói, hắn thật không thích nói chuyện với Lâm Dĩ Hiên, liền cái tính tình này của Lâm Dĩ Hiên, đổi thành ai cũng không chịu được.
"Nghe nói ngươi thích chơi cờ, ta mang bàn cờ đến, chúng ta đánh một ván." Lê Diệu Nam cười nói, đặt bàn cờ lên bàn, làm một cái thủ thế mời, cũng mặc kệ Lâm Dĩ Hiên có đồng ý hay không.
Lê Diệu Nam từ đời trước đã luyện được mình đồng da sắt, da mặt dày với hắn mà nói chính là rất đơn giản, nếu muốn làm tốt quan hệ, vậy thì bắt đầu từ yêu thích của Lâm Dĩ Hiên. Lê Diệu Nam cảm thấy, nếu hắn muốn lấy lòng một người, sẽ không thất bại.
Lâm Dĩ Hiên nhếch miệng cười nhạt, cũng không cự tuyệt, nếu Lê Diệu Nam muốn tìm ngược, y sao phải khách khí. Đứng dậy, đi tới cạnh bàn, Lâm Dĩ Hiên cầm quân trắng.
Lê Diệu Nam vui vẻ, thầm nghĩ nên nhường y mấy bước mới được. Hắn không sợ Lâm Dĩ Hiên tính tình không tốt, chỉ sợ Lâm Dĩ Hiên không phản ứng mình, như vậy dù hắn muốn làm tốt quan hệ cũng không có cửa, cũng không thể một người đơn độc làm.
Thực nhanh, hiện thực tàn khốc cho Lê Diệu Nam một kích.
Lâm Dĩ Hiên chơi cờ như nước chảy mây trôi, không đến một khắc đã giết hắn đến mảnh giáp không còn.
Lòng tự trọng của Lê Diệu Nam nhất thời nảy lên: "Lại đến một ván." Lê Diệu Nam vén tay áo, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Lâm Dĩ Hiên cười lạnh, lại đến một ván cũng thế.
Ba ván qua đi, Lâm Dĩ Hiên giết rồi ngược, ngược lại giết, ngược Lê Diệu Nam đến tâm tình sảng khoái, rốt cuộc thả cho hắn con ngựa, một quân hạ xuống không còn đường sống, cho Lê Diệu Nam chết một cách đau khoái.
"Người còn tới hay không?" Lâm Dĩ Hiên mắt lạnh nhìn hắn, mặt rõ ràng không có biểu tình, Lê Diệu Nam lại thật sự cảm thấy Lâm Dĩ Hiên đang chê cười hắn.
"Khụ khụ!" Lê Diệu Nam ho khan hai tiếng, nhìn chung quanh: "Kỳ thật, chơi cờ cũng không có nghĩa gì, ngươi bình thường nên làm nhiều mấy hoạt động giải trí một chút."
"Hừ!" Lâm Dĩ Hiên chỉ chỉ bàn sách: "Vậy ngươi làm việc?"
Lê Diệu Nam bị nghẹn một chút, uyển chuyển nói: "Đồ cưới của ngươi, ta không tiện nhúng tay."
Lâm Dĩ Hiên quay đầu, thật sự không nghĩ cùng hắn vô nghĩa.
Lê Diệu Nam tự nhiên sẽ không quên chính sự, vội vàng nói: "Ta muốn quá kế ra ngoài, ngươi thấy thế nào?"
Lâm Dĩ Hiên xoay người, thản nhiên nhìn hắn, cũng không tiếp lời, tựa hồ đang chờ hắn nói tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!