Chương 725: Ngoại truyện 43: Diễn thuyết (kết)

Bạch Vân Hi () bước vào phòng, thấy Diệp Phàm đang cắn bút, trầm tư với vẻ mặt nghiêm túc.

"Có chuyện gì sao?" Diệp Phàm đã là lão tổ Độ Kiếp rồi, không biết chuyện gì khiến hắn khó xử thế này.

Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi, gãi đầu nói: "Không có gì, ta đang cân nhắc bài diễn thuyết."

"Bài diễn thuyết? Có người mời ngươi diễn thuyết à?"

"Ừ! Ngươi biết ta có gia sản mấy chục ức, vẫn đang tăng vùn vụt, rõ ràng là quốc gia đống lương, nên bị người ta để ý. Có người mời ta đi diễn thuyết, truyền đạt kinh nghiệm thành công." Diệp Phàm phấn khởi nói.

"Ai mời ngươi diễn thuyết vậy?" Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi.

"Hiệu trưởng một học viện, ông ta thấy học sinh trường mình quá lười biếng, hy vọng ta có thể khuyên bảo bọn họ đi con đường phấn đấu tích cực." Diệp Phàm nói.

Bạch Vân Hi: "..." Hiệu trưởng nào ngu ngốc vậy, lại tìm đến Diệp Phàm, đây không phải hại đời học sinh sao? Thành công của Diệp Phàm không thể sao chép, không có tài năng như hắn mà học theo chỉ có bị đánh chết, chết thảm không thể tả.

"Ngươi định nói gì lúc đó?"

Ngao Tiểu Bão liếc Bạch Vân Hi, nói: "Hắn chưa nghĩ ra. Theo ta, có gì khó viết, ta đã giúp hắn nghĩ rồi."

Ngao Tiểu Bão hắng giọng: "Chào mọi người, ta tên Diệp Phàm, nhìn gương mặt non nớt của các bạn, ta như thấy chính mình ngày xưa."

"Ta từng là một tên cùng đinh nghèo rớt mồng tơi, bữa đói bữa no."

"Ta nghĩ không thể sống tầm thường mãi, đời người cần có lý tưởng lớn. Quan trọng hơn, cứ thế này thì những bữa tiệc trên đời sẽ chẳng liên quan gì đến ta. Để được ăn thịt, nhất định phải phấn đấu."

"Một ngày, ta gặp một công tử giàu có lại đẹp trai, cưới được hắn thì có thể bớt phấn đấu trăm năm."

"Gặp hắn, ta chợt nhận ra cơ hội ngàn năm có một đặt trước mặt. Nắm lấy cơ hội này, ta có thể bước l*n đ*nh cao, xe sang nhà lớn không còn là mơ."

"Thế là ta trơ trẽn, trơ trẽn hết mức, cuối cùng dùng bộ mặt dày hơn tường thành cảm động được hắn, ôm người đẹp về nhà."

"Câu chuyện này nói với chúng ta: làm việc gì cũng cần kiên trì, nghị lực, quan trọng nhất là đừng biết xấu hổ..."

...

Diệp Phàm giơ chân, đá Ngao Tiểu Bão văng ra ngoài. Ngao Tiểu Bão đập vào cửa sổ, làm vỡ kính rồi bay ra ngoài.

Bạch Vân Hi nhìn mảnh kính vỡ, xoa trán, tình hình này lại phải thay kính rồi.

Mấy người Long Hổ Sơn vốn định tìm Diệp Phàm, thấy Ngao Tiểu Bão bị đá ra, lập tức muốn rút lui.

Yêu thú Thao Thiết bị đá văng, xem ra Diệp Phàm tâm trạng không tốt, thôi để sau vậy.

Ngao Tiểu Bão () nhận ra bộ dạng thảm hại của mình đã bị mấy tên suy nhân từ Long Hổ Sơn () nhìn thấy, không nhịn được liếc mấy người một cái.

Trương Huyên () gãi đầu, thầm nghĩ: Bọn họ đâu có đắc tội với Thao Thiết () đại nhân đâu! Chuyện Thao Thiết đại nhân bị đánh đâu phải lỗi của bọn họ! Thao Thiết đại nhân thật không nên trút giận lên đầu bọn họ, nhưng mà, dáng vẻ Thao Thiết đại nhân ngã bổ chửng bốn vó thật là buồn cười!

Bạch Vân Hi () nhìn cánh cửa sổ vỡ toang một lỗ lớn, thở dài nói: "Tiểu Bão tính tình như vậy, ngươi tranh cãi với hắn làm gì."

Diệp Phàm () chống nạnh, nói: "Tên ngốc này, một chút cũng không có chí khí, theo cách nói của hắn thì ngày mai của đất nước còn có hy vọng gì? Ta phải đi diễn thuyết cho giới trẻ của đất nước này, nội dung diễn thuyết phải tích cực hướng thượng, phải chấn động lòng người."

Bạch Vân Hi: "..."

"Là học viện nào mời ngươi diễn thuyết vậy?" Bạch Vân Hi hít một hơi thật sâu hỏi.

"Yêu Yêu Linh Học Viện ()."

Bạch Vân Hi nhíu mày, Yêu Yêu Linh Học Viện, nghe có vẻ không ổn lắm! "Học viện yêu quái?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!