Khu cấm địa di tích.
"Trận pháp bị tấn công rồi, có người đến." Diệp Phàm đang ngồi tĩnh tu bỗng mở mắt, ánh mắt sáng rực nói.
Bạch Vân Hi giật mình vì lời nói của Diệp Phàm, trong lòng thoáng nghi hoặc.
Vị trí của bọn họ vốn rất bí mật, đối phương lại tìm đến ngay, không biết dùng thủ đoạn gì.
Bạch Vân Hi nghĩ lại, Tiên giới kỳ nhân vô số, Bát Tinh Hoàng Tông uy chấn một phương, trong tông môn hẳn không thiếu cao thủ. Có người nhanh chóng tìm đến cũng không lạ.
Bạch Vân Hi và Diệp Phàm từ động phủ đi ra, kiểm tra tình hình.
Một nam tử gầy gò lơ lửng giữa không trung. Người này rất gầy, đôi mắt lại to lồi ra, uy áp trên người cực kỳ nồng đậm, đôi mắt sắc bén kinh người. Bạch Vân Hi nhìn qua một cái, lập tức cảm thấy như kim châm sau lưng.
Bạch Vân Hi nhìn đặc trưng của tu sĩ này, gần như xác định đây chính là tu sĩ Hợp Thể đỉnh phong của Chính Dương Kiếm Phái, người mà Diệp Phàm luôn chờ đợi. Đúng như lời đồn, chỉ cần ra tay là có thể nghiền nát hai anh em Diệp Phàm.
Một tu sĩ tóc màu lam ngọc lơ lửng bên cạnh Hồ Du ().
Tu sĩ tóc lam dung mạo đặc biệt, nhất nhìn liền biết xuất thân từ tộc quần đặc thù. Trên vai lam phát tu sĩ đứng một con yêu thú lông trắng như tuyết, hơi giống cáo.
"Liệp Không Hồ () à! Thì ra là vậy." Ngao Tiểu Bão () nhíu mày lẩm bẩm.
Bạch Vân Hi nghe vậy, lập tức nhìn về phía vai nam tử tóc lam.
Liệp Không Hồ khứu giác nhạy bén, chỉ cần ngửi qua mùi một người sẽ không bao giờ quên. Một số tu sĩ chuyên truy tung rất thích nuôi loại yêu thú này. Bọn họ vào khu cấm nhiều lần, trên con đường kia hẳn lưu lại mùi vị, đối phương hẳn là dựa vào loại yêu thú này để đuổi theo.
Liệp Không Hồ tuy không hiếm như Lôi Thú, nhưng cũng cực kỳ hiếm thấy. Giá Liệp Không Hồ con luôn ở mức cao, muốn bồi dưỡng loại yêu thú này trưởng thành cũng cực kỳ khó khăn.
Hồ Du thần sắc lạnh lùng, ẩn chứa một chút bất mãn.
Diệp Phàm và Hồ Du cách một tầng hộ trận, nhìn nhau chằm chằm.
Diệp Phàm quan sát Hồ Du hồi lâu, trong lòng chỉ có một cảm giác: Tên này xấu quá!
Diệp Phàm nghĩ thế nào liền quay sang nói với Bạch Vân Hi như vậy.
Kim Quy Trận cách âm trong ngoài, nhưng tu sĩ Hợp Thể sống lâu như vậy, làm sao không hiểu được ngôn ngữ môi. Hồ Du tức giận đến nỗi bảy khiếu khói lên.
Hồ Du vốn đang bế quan, bị gọi ra một cách miễn cưỡng.
Lúc bị ép xuất quan, Hồ Du vốn tưởng tông môn xảy ra đại sự gì, phải kéo hắn ra khỏi bế quan. Kết quả một hồi mới biết, chưởng giáo gấp gáp gọi hắn ra chỉ vì có hai Luyện Hư tu sĩ đang chống lại tông môn.
Biết được đầu đuôi sự việc, Hồ Du tức đến nỗi không nhịn được. Vì hai Luyện Hư tu sĩ mà gọi hắn ra, Hồ Du cảm thấy tông môn thật quá nhỏ mọn.
Hồ Du tuy cực kỳ nghi ngờ chưởng giáo vì hậu nhân chết nên đầu óc không tỉnh táo, nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu của Vu Đỉnh (), đến giải quyết Diệp Phàm và Diệp Khải Hiền.
Diệp Phàm quan sát hai người bên ngoài trận pháp, trong lòng hơi không có cảm giác an toàn.
Hồ Du là Hợp Thể đỉnh phong tu sĩ, tu sĩ tóc lam bên cạnh cũng có Hợp Thể hậu kỳ. Một lúc đến hai đại tu sĩ Hợp Thể, quá khó giải quyết.
Hồ Du tế ra một pháp khí hình cái chày, hung hăng đánh vào trận pháp.
Trận pháp lóe lên một luồng ánh sáng, lực lượng đánh vào đại trận lập tức bị phân tán. Trận pháp do Diệp Phàm bố trí vô cùng kiên cố, Hồ Du đánh mười mấy lần vẫn không phá được hộ trận.
Diệp Phàm nhìn Hồ Du ra sức "làm việc", nở nụ cười ác ý.
"Vân Hi, tên này nhìn giống thợ rèn quá, 'keng keng, keng keng, keng keng'..." Diệp Phàm quay sang nói với Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, sự căng thẳng trong lòng lập tức bị thay thế bằng cảm giác bất lực. Một Hợp Thể đỉnh phong tu sĩ đang ở ngoài trận, bất cứ lúc nào cũng có thể phá cấm chế tiến vào, Diệp Phàm lại còn có tâm trạng đùa giỡn.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!