Chương 39: Ta Muốn Ngươi Toàn Bộ

Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy tay nắm tay, cùng nhau đi vào phòng Kiều Thụy.

Kiều Thụy nhìn Liễu Thiên Kỳ đi vào phòng, nhẹ nhàng buông tay mình ra, đóng chặt cửa phòng, hơn nữa còn dán ba tấm linh phù lên cửa, y nghi hoặc mà chớp chớp mắt.

"Thiên Kỳ, huynh làm gì mà dán linh phù lên cửa vậy?" Những cái đó đều là phù cấp hai á, một tấm muốn 2- 300 linh thạch đó! Rất đắt!

Nghe được Kiều Thụy dò hỏi, Liễu Thiên Kỳ nghiêng đầu nhìn về phía đối phương.

Kiều Thụy đụng phải ánh mắt ái nhân như ngọn lửa nóng cháy, y há miệng th* d*c, sững sờ ở tại chỗ.

Liễu Thiên Kỳ duỗi tay ôm eo Kiều Thụy, ôm người kéo vào trong lồng ngực một phen.

Ngay sau đó xoay người một cái, ấn người lên ván cửa.

"Thiên, Thiên Kỳ!" Kiều Thụy nhìn chằm chằm gương mặt nam nhân gần trong gang tấc, nhẹ gọi ra tiếng.

"Tiểu Thụy, ta nhớ đệ!" Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng mà hôn rồi lại hôn lên môi Kiều Thụy.

"Ưm, ta cũng nhớ huynh!" Kiều Thụy gật đầu, đỏ mặt nói.

Ba tháng nay, Thiên Kỳ đều luôn bế quan, mình ở trong phủ một mình rất nhàm chán.

Mỗi một ngày, y đều nghĩ, Thiên Kỳ khi nào mới xuất quan?

Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp nâng mặt Kiều Thụy lên, lại một lần nữa hôn lên cánh môi đối phương.

Lúc này cũng không phải là hôn nhẹ như trước đó nữa, mà là một nụ hôn kiểu Pháp dài nóng bỏng như lửa.

"Ưm… ưm…"

Kiều Thụy bị hôn đến choáng váng, cảm giác đầu lưỡi và môi đối phương đều như có được ma lực vô tận, bị nam nhân hôn môi như vậy, cả thân thể mình đều mềm ra, hoàn toàn không còn sức lực.

Nhìn Kiều Thụy xụi lơ trong lồng ngực mình, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu khẽ hôn độ cung duyên dáng trên cổ đối phương.

"Ưm ưm…" Kiều Thụy nắm chặt vạt áo Liễu Thiên Kỳ, cảm thấy bản thân sắp mềm thành một vũng nước.

Nếu không phải dựa bào lồng ngực nam nhân, y sẽ ngã xuống đến nơi.

"Tiểu Thụy……" Nhẹ gọi tên Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ một bên hôn nhẹ môi y, một bên nhi ôm vòng eo ái nhân, nâng người lên, ôm vào trong phòng.

Kiều Thụy nằm ngửa trên giường, nhìn nam nhân đang nhẹ nhàng sờ gò má, si mê nhìn mình, mặt y lại càng đỏ hơn.

"Thiên Kỳ, huynh, có phải huynh muốn, muốn, muốn…." hai chữ viên phòng kẹt ở cổ họng, Kiều Thụy e lệ nói không nên lời.

"Phải, ta muốn, muốn người của đệ, muốn tâm của đệ, muốn hết thảy của đệ đều là sở hữu của Liễu Thiên Kỳ ta." kéo người vào trong ngực, Liễu Thiên Kỳ khẽ hôn môi đối phương.

"Huynh… huynh muốn nhiều quá nha!" nhận được đáp án ngoài ý muốn, Kiều Thụy không khỏi chớp chớp mắt.

"Phải, ta là người rất tham lam.

Hoặc là không cần, hoặc là phải được đến toàn bộ." v**t v* khuôn mặt nhỏ của ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng.

Đời trước, hắn chưa từng yêu ai, thứ nhất là bởi vì sát thủ không thể có cảm tình, không thể yêu; thứ hai cũng là vì hắn chưa gặp được người nào đáng giá để hắn yêu.

Mà đời này hắn gặp Kiều Thụy, gặp người làm hắn vướng bận hai đời này, sao hắn có thể thờ ơ được?

"Huynh… huynh đúng là quá bạo quá!" Kiều Thụy vô thố mà chớp mắt, lần đầu tiên phát hiện, hóa ra vị hôn phu của mình là một nam nhân bá đạo.

Lần đầu tiên y cảm giác được d*c v*ng chiếm hữu cường đại của nam nhân đối với y, cùng với chấp nhất yêu thầm sâu sắc kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!