Chương 380: Học tập phù văn

[ Chương 381] Học tập phù văn

Tác giả: Sướng Ái

- Edit: Kaorurits

Tám ngày sau......

Nhóm năm người Liễu Thiên Kỳ tiếp tục lên đường. Đang đi, Tuyết Băng Tâm đột nhiên cảm thấy hạt cát dưới chân mình đang lún xuống. Nàng muốn bay lên, nhưng hai chân lại bị quấn chặt không cách nào nhúc nhích, giống như có đôi bàn tay nào đó đang ra sức kéo chân nàng xuống vậy.

"Băng Tâm!" Tạ Minh đưa tay kéo Tuyết Băng Tâm một cái, nhưng ngay sau đó, chính hắn cũng bị lún xuống theo.

"Tuyết sư tỷ, ta... ta cũng bị lún rồi!"

"Ta cũng vậy!" Phía sau truyền đến tiếng của Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham, bọn họ cũng rơi vào tình trạng tương tự.

"Liễu đạo hữu......" Tuyết Băng Tâm nghiêng đầu nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ, thấy hắn đang cầm bút vẽ bùa thì không nói thêm gì nữa.

"Hắn đang vẽ linh phù gì vậy?" Tạ Minh nhìn Tuyết Băng Tâm, tò mò hỏi.

"Ta không biết, là màu đỏ!" Tuyết Băng Tâm vừa vận chuyển linh lực để chống lại tốc độ lún, vừa trả lời. Nhưng dù vậy, nàng vẫn cảm thấy mình lún xuống rất nhanh. Chỉ trong nháy mắt, cát đã ngập quá bắp chân, đến tận đầu gối nàng.

"Màu đỏ? Là Công Kích phù sao?" Tạ Minh cũng vận dụng linh lực chống cự, nhưng hiệu quả không mấy rõ rệt.

"Đi!" Vẽ xong bùa, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp đánh đạo phù văn đó xuống bãi cát dưới chân năm người. Lập tức một luồng lam quang sáng rực lên, bãi cát dưới chân họ bị đóng băng tức khắc. Cả năm người đều bị đông cứng trên mặt băng.

"Này, ngươi làm cái gì vậy? Lạnh quá!" Bị đông cứng trên mặt băng, Tạ Minh bực bội kêu lên.

"Đóng băng mặt đất là để tránh cho mọi người bị cát vùi lấp, cũng là để tranh thủ thời gian." Liễu Thiên Kỳ nhìn Tạ Minh, bất đắc dĩ giải thích.

"Liễu đạo hữu làm đúng rồi." Tuyết Băng Tâm gật đầu tỏ ý tán thành.

Nghe vậy, Tạ Minh trợn trắng mắt không nói thêm gì, trong lòng thầm nghĩ: Băng Tâm lúc nào cũng hướng về phía Liễu Thiên.

Liễu Thiên Kỳ vẽ thêm một tấm Bạo Tạc phù tứ cấp trung kỳ, sau đó nhìn bốn người còn lại: "Ta sẽ đánh đạo phù này ra, sau khi lớp băng vỡ tan, các ngươi phải bay khỏi khu vực này với tốc độ nhanh nhất, hiểu chưa?"

"Rõ rồi!" Mọi người đồng thanh gật đầu.

"Để tránh bị thương, các ngươi hãy kích hoạt Phòng Hộ phù của mình trước đi!" Nói đoạn, Liễu Thiên Kỳ kích hoạt Phòng Hộ phù của bản thân. Những người khác cũng làm theo.

"Đi!" Liễu Thiên Kỳ tung Bạo Tạc phù ra làm nổ tung lớp băng rồi trực tiếp bay lên. Bốn người còn lại cũng theo đó bay vọt lên không trung, rời khỏi khu vực nguy hiểm.

Thấy mọi người đều bình an vô sự, Tuyết Băng Tâm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Năm người lại tiếp tục lên đường, đi về phía đông.

Hai canh giờ sau...

Đang đi, Tuyết Băng Tâm đột ngột dừng bước, những người khác cũng dừng lại theo.

"Có chuyện gì vậy Tuyết sư tỷ?" Lưu Tiểu Vũ nghi hoặc hỏi.

"Ta cũng không biết nữa. Chỉ là cảm giác phía trước không còn đường. Chân của ta như chạm phải một bức bình phong hay kết giới vô hình nào đó, không thể tiến thêm được nữa." Tuyết Băng Tâm thành thật trả lời.

"Không sai, ta cũng cảm nhận được." Tạ Minh gật đầu đồng tình.

"Đã đi đến tận cùng rồi sao? Nhưng nhìn phía trước vẫn là sa mạc mênh mông vô tận mà?" Lưu Tiểu Vũ chớp mắt đầy khó hiểu.

"Đúng vậy, những cồn cát và hoa văn trên cát kia trông thật đến thế kia mà." Thanh Nham cũng lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!