Chương 377: Bị ám sát tại khách điếm

Tác giả: Sướng Ái

- Edit: Kaorurits. Beta: Enoki Dake

Liễu Thiên Kỳ và Tuyết Băng Tâm đang nói chuyện về tình hình của ba người kia, còn Kiều Thụy thì ở một bên ôm một cái chân giò yêu thú, ngồi đó mà gặm.

Đột nhiên, không gian nơi ba người đang ở bắt đầu rung chuyển lên. Hơn nữa, loại rung chuyển này không phải một chút là kết thúc, mà là từng đợt từng đợt nối tiếp nhau, không có dấu hiệu dừng lại.

"Có chuyện gì vậy?" Ngẩng đầu lên, Kiều Thụy nhìn quanh quất, cảm thấy có chút không đúng.

"Có người đang công kích không gian của ta. Tiểu Thụy, đừng ăn nữa, đem Ẩn Thân Phù dán lên đi!" Nhìn Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ nói.

"Rõ rồi." Kiều Thụy gật đầu, không tình nguyện mà buông chân yêu thú trong tay xuống, dán lên Ẩn Thân Phù, biến mất ngay trước mặt Liễu Thiên Kỳ và Tuyết Băng Tâm.

"Rầm! Rầm!..." Bên ngoài công kích càng ngày càng mãnh liệt, Liễu Thiên Kỳ nhíu mày, trực tiếp mở kết giới ra.

Kết giới đột ngột mở ra, Tạ Minh ở ngoài cửa theo đà ngã nhào vào trong phòng thuê của Liễu Thiên Kỳ và Tuyết Băng Tâm.

"A..." Lảo đảo một chút, Tạ Minh đứng vững thân hình.

Nhìn thấy Tạ Minh tay cầm một đôi thiết chùy, Liễu Thiên Kỳ không nhịn được mà trợn trắng mắt. Thầm nghĩ: Không cần phải nói, nhất định là vị này đang công kích kết giới của mình rồi.

"Tạ Minh, ngươi tới đây làm gì?" Vừa thấy người tới, Tuyết Băng Tâm lập tức sa sầm mặt mày.

"Băng Tâm, ngươi không sao chứ?" Nhìn ái nhân của mình, Tạ Minh lo lắng hỏi.

"Ta ăn một bữa cơm thì có thể có chuyện gì được chứ?" Trợn mắt nhìn, Tuyết Băng Tâm buồn bực không thôi.

"Ha ha ha, Tạ đạo hữu chắc là còn chưa ăn gì nhỉ? Hay là cùng dùng bữa luôn?" Liễu Thiên Kỳ mỉm cười, lễ phép mời đối phương ngồi vào vị trí.

"Hừ, ta mới không thèm ăn đồ của ngươi. Liễu Thiên, nghe cho kỹ đây, ta muốn quyết đấu với ngươi. Nếu ngươi đánh thua, ngươi liền cút xéo cho ta, đừng có lại dòm ngó Băng Tâm nữa!" Dùng cái búa trong tay chỉ vào Liễu Thiên Kỳ, Tạ Minh hướng về phía tình địch mà hạ chiến thư.

"Xin lỗi, ta trước nay không quyết đấu với người, ta chỉ giết người thôi. Nếu ngươi nguyện ý chết, ta rất vui lòng thành toàn cho ngươi." Khẽ cười một tiếng, Liễu Thiên Kỳ giễu cợt nói.

"Được lắm, đấu sinh tử. Ngươi dám hay không? Kẻ còn sống mới có tư cách theo đuổi Băng Tâm, kẻ thua cuộc phải chết!" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Tạ Minh phẫn nộ gầm lên.

"Cùng Phù sư quyết đấu? Ngươi điên rồi sao?" Nhìn Tạ Minh, Tuyết Băng Tâm hét lớn thành tiếng. Trong lòng thầm nghĩ: Tạ Minh này thật sự càng lúc càng không có não. Hắn là một Đan sư, thực lực vốn đã yếu, cư nhiên còn dám cùng một Phù sư quyết đấu, lại còn muốn lên đài sinh tử. Đúng là điên rồi.

"Băng Tâm, ngươi hãy tin tưởng ta, ta sẽ thắng! Vì ngươi, ta nhất định sẽ thắng!" Nhìn người phụ nữ mình thâm ái, Tạ Minh thề thốt chắc chắn.

"Đủ rồi, đừng ở chỗ này mà phát điên nữa, cút về khách đ**m đi!" Đập bàn một cái, Tuyết Băng Tâm buồn bực đứng dậy.

"Băng Tâm!" Nhìn người yêu, Tạ Minh khẽ gọi.

"Ta bảo ngươi cút!" Chỉ vào cửa, Tuyết Băng Tâm gào lên.

Nhìn người yêu một cái, Tạ Minh quay sang nhìn Liễu Thiên Kỳ: "Liễu Thiên, đài sinh tử, ngươi có dám đi hay không, cho ta một câu trả lời dứt khoát đi!"

Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ cười khổ: "Không cần đi lên đài, ở ngay chỗ này ta cũng có thể g**t ch*t ngươi."

"Chỉ dựa vào ngươi?" Nhìn đối thủ có thực lực thấp hơn cả mình mà cư nhiên dám khinh thị mình như thế, Tạ Minh cảm thấy rất khó chịu.

"Như thế này đi, ta cùng ngươi đánh cuộc một ván. Ta liền ngồi ở chỗ này không nhúc nhích, mà chính ngươi có thể từ cái cửa sổ kia bay ra ngoài, ngươi có tin không?" Nhìn Tạ Minh, Liễu Thiên Kỳ cười nói.

"Ha ha ha, ngươi không đánh ta, mà tự ta lại bay ra ngoài sao? Ta là kẻ ngốc chắc?"

"Ta đứng yên đây, ta đếm đến ba, nếu ngươi bay ra ngoài, vậy thì ngươi thua. Từ nay về sau đừng tìm ta phiền phức nữa. Nếu chính ngươi không bay ra ngoài được, vậy ta thua, sau này ta sẽ không tranh giành Tuyết đạo hữu với ngươi nữa. Thế nào?" Khí định thần nhàn nhìn đối phương, Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.

"Được thôi, ta cũng muốn xem xem, ngươi làm sao mà không nhúc nhích vẫn có thể khiến ta bay ra ngoài được? Bất quá ta nhắc nhở ngươi, ta là Đan sư, ngươi tốt nhất đừng có tự cho là thông minh mà đòi đấu linh hồn lực với ta!" Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Tạ Minh khinh thường nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!