Hai tháng sau,
Nhìn cột đá trong viện bị ba ngọn lửa Hỏa Diễm Kiếm của Kiều Thụy nhanh chóng hòa tan, đốt thành một dúm tro bụi, Liễu Đồng khiếp sợ, đôi mắt còn phối hợp chớp mấy cái.
"Đồng bá, bộ công pháp Hỏa Diễm Kiếm này con luyện thành rồi!" Kiều Thụy nhìn lão nhân gia đứa bên người mình, kích động như trẻ nhỏ.
"Ừ, Kiều thiếu thật là thiên tư tuyệt hảo, không thể tưởng được ngắn ngủn hai tháng đã luyện thành bộ công pháp cấp hai này, hơn nữa còn tăng thực lực lên một bậc, hiện tại đã là Luyện Khí tầng tám nữa."
"Ha ha ha ha, đều là nhờ Liễu thúc thúc đưa công pháp tốt, nếu không có bộ quyền phổ trước đó và bộ công phu này, thực lực của con cũng sẽ không tiến bộ nhanh như vậy!"
Trong khoảng thời gian này, ban ngày Kiều Thụy luyện tập quyền phổ cấp hai và công pháp linh thuật, buổi tối thì dùng Kim Diệp tuyền Thiên Kỳ cho để ngâm tắm, lại hấp thu linh thạch củng cố thực lực.
Trong tay có công pháp lại không thiếu linh thạch, nên khoảng thời gian này Kiều Thụy tiến bộ nhanh chóng.
"Có công pháp tốt, nhưng cũng cần Kiều thiếu có tư chất tu luyện tuyệt hảo mới được."
"Ha ha ha, Đồng bá cũng đừng khen con.
Thiên Kỳ đã bế quan Trúc Cơ, con mới Luyện Khí tầng tám, còn kém xa huynh ấy mà." Kiều Thụy lắc đầu, khiêm tốn mà nói.
"Sao có thể giống nhau được, thiếu gia có công pháp Tam gia mua, Trúc Cơ đan, linh thạch, còn có các linh bảo khác.
Bế quan thăng cấp cũng là chuyện nước chảy thành sông.
Chính là Kiều thiếu ngài từ trước vẫn luôn khuyết thiếu tài nguyên, nhưng thực lực lại trước sau không kém ai cả.
Thật có thể nói là là tư chất nghịch thiên!"
Liễu Đồng nghĩ: Nếu vị Kiều thiếu này xuất thân có thể lại tốt hơn một chút, có lẽ, giờ này khắc này thực lực y sẽ càng cao hơn bây giờ.
Nhưng mặc dù không có song thân, Kiều Thụy lại vẫn tự mình nuôi sống mình, tự mình kiếm lấy linh thạch, tự mình mười chín tuổi đã thành tựu thực lực Luyện Khí tầng bảy, cũng coi như là không đơn giản!
"Hì hì hì, Đồng bá chỉ thích khen con!" Kiều Thụy cười, lấy khăn lông lão nhân gia đưa lau lau mặt, y thân thiết làm nũng với lão nhân gia.
"Kiều thiếu là chủ tử tính tình tốt nhất mà lão nô đã gặp qua."
"Được rồi Đồng bá, đừng khen con nữa.
Gần đây con vẫn luôn ở nhà luyện tập công pháp Hỏa Vân Kiếm này, cũng nửa tháng không ra cửa rồi.
Chúng ta ra ngoài đi dạo đi?"
"Được, lão nô mang theo hộ vệ cùng đi với Kiều thiếu."
"Không cần, không cần, con có thể tự bảo vệ mình.
Hai người chúng ta đi là được rồi, không cần kinh động nhiều người như vậy." Kiều Thụy lắc đầu, cũng không định phiền toái hộ vệ trong phủ.
"Chỉ là Tam gia có phân phó, ra cửa phải dẫn theo nhiều người, bảo đảm Kiều thiếu an toàn."
"Được, được rồi ạ, vậy mang hai hộ vệ đi." Kiều Thụy sợ Đồng bá khó xử, đành phải gật đầu đáp ứng.
Kiều Thụy mang theo Đồng bá và hai hộ vệ, vô cùng cao hứng mà ra cửa.
——————————
Đi dạo một vòng quanh thị trường đồ cũ, không tìm được món nào tâm đầu ý hợp, Kiều Thụy lại mang mọi người dạo một vòng quanh các tiệm tạp hóa lớn lớn bé bé, vẫn là không tìm được bảo bối hợp ý.
"Hôm nay vận khí không phải quá tốt rồi!" Kỳ thật, bản thân Kiều Thụy cũng biết, bảo vật không có khả năng mỗi ngày đều có thể gặp được, nhưng tìm không thấy bảo bối, hai tay trống trơn, vẫn làm trong lòng y hoặc nhiều hoặc ít có chút mất mát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!