Chương 34: Treo Liễu Vũ Lên Đánh

Nghe được Liễu Đồng giới thiệu, Liễu Vũ ngẩn người, ngay sau đó ôm bụng cười cười to.

Nhìn Liễu Vũ cười to, Kiều Thụy bị cười đến sửng sốt, cũng không biết người này bị tật xấu gì, đột nhiên tự mình tự cười.

"Ha ha ha, ta còn tưởng rằng tiểu phế vật bế quan ba năm, lại chạy ra đi rèn luyện nửa năm có bao nhiêu tiền đồ chứ? Hóa ra phế vật như vậy mà lãnh về một song nhi bất nam bất nữ làm vị hôn thê!" Liễu Vũ vẻ mặt khinh thường như nhìn một đống rác rưởi mà nhìn vị phu nhân phế vật này

- Kiều Thụy.

"Ngươi? Ngươi nói cái gì?" Nghe Liễu Vũ nói, mặt Kiều Thụy lập tức trầm xuống.

Hóa ra, tiểu phế vật trong miệng đối phương không phải người khác, đúng là Thiên Kỳ???

Nhìn Kiều Thụy sắc mặt âm trầm, trợn mắt trừng mình, Liễu Vũ ghét bỏ mà bĩu môi.

"Sao nào, ta nói sai rồi sao? Loại song nhi bất nam bất nữ như ngươi cả đời cũng không sinh được em bé.

Gả cho Liễu Thiên Kỳ phế vật kia, đừng nói, thật đúng là hợp lại càng tăng thêm sức mạnh đó! Ha ha ha ha……"

Không thể không nói, lời này của Liễu Vũ thật là không nghiêng không lệch, hung hăng mà chọc vào đầu quả tim Kiều Thụy.

Ở Kim Vũ Quốc có câu ngạn ngữ là "Mười song chín vô hậu".

Ý là nói song nhi năng lực sinh dục thấp, mười song nhi là đã có chín người suốt cuộc đời cũng sinh không ra hài tử, sẽ đoạn tử tuyệt tôn.

Cho nên loại người như song nhi, địa vị ở Kim Vũ quốc vô cùng thấp hèn, chỉ có thể làm thiếp cho người ta, cực ít song nhi có thể trở thành chính thê.

Cho dù là nhà nghèo, đại đa số cũng không ai muốn cưới một song nhi trở về, làm tuyệt hậu.

Chuyện sinh hài tử này, có thể nói vẫn luôn là nghịch lân* của Kiều Thụy.

(*vảy ngược: điểm yếu chí mạng của rồng, chạm vào tức giận, nhổ ra sẽ chết.)

Mà, Liễu Thiên Kỳ đối xử với Kiều Thụy càng tốt, Kiều Thụy càng sợ mình không sinh được hài tử.

Về sau, Thiên Kỳ sẽ đối xử tốt với nữ nhân khác, lại cưới nữ nhân khác.

Bởi vậy nên sự lo lắng này vẫn luôn đều giấu trong lòng Kiều Thụy.

Kiều Thụy không dám nhắc tới, cũng vô cùng sợ hãi bị người ta nhắc tới.

"Nha đầu thúi, ngươi tìm chết!" Kiều Thụy cắn chặt răng, một quyền tung tới, đánh về phía gương mặt xinh đẹp cười như hoa hòe lộng lẫy của Liễu Vũ.

"A……" Liễu Vũ kinh hô một tiếng, vội vàng xoay người né tránh nắm tay đối phương.

"Cái thứ bất nam bất nữ như ngươi, vậy mà dám đánh ta?"

"Đánh ngươi đấy!" giọng nói Kiều Thụy lạc đi, quyền thứ hai tung thẳng đến mặt đối phương.

Nha đầu thúi đáng giận này, chẳng những nói mình sinh không ra hài tử, còn dám nói Thiên Kỳ là phế vật, quả thực là đáng giận đến cực điểm!

"Được lắm, cái thứ tuyệt hậu không biết xấu hổ như ngươi, ta cho ngươi đẹp mặt!" nói rồi, Liễu Vũ đánh một chưởng về phía Kiều Thụy, nổi giận cực kỳ.

"Ôi, Kiều thiếu.

Ngũ tiểu thư, các ngài đừng đánh, đừng đánh nữa!" Nhìn hai người ngươi một quyền ta một chưởng, đánh khó phân thắng bại, Liễu Đồng ở một bên cũng chỉ có thể lo lắng suông.

Thực lực của ông quá thấp, không bằng hai người, thật sự là không thể ngăn cản được!

Liễu Vũ và Kiều Thụy đều là Luyện Khí tầng bảy, thực lực có thể nói là sức mạnh ngang nhau, nhưng Kiều Thụy mười tuổi đã đi theo thợ săn vào núi săn thú, thể thuật so với đại tiểu thư sống trong nhung lụa Liễu Vũ thì hơn rất nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!