Sau nửa canh giờ,
Nhìn thấy cửa phòng bị mở ra, phụ thân từ ái đi ra từ thư phòng, Liễu Thiên Kỳ cúi đầu thi lễ thật sâu.
"Hài nhi bái kiến phụ thân."
"Bái kiến tiền bối!" Kiều Thụy cúi đầu, cũng vội vàng hành lễ.
"Kỳ Nhi, con đã trở lại?" Liễu Hà liếc thấy nhi tử ra ngoài rèn luyện nửa năm bình an trở về, ông vui mừng không thôi.
"Đúng vậy, hài nhi đã trở lại!" Bộ dáng phụ thân vui sướng khi nhìn thấy mình trở về kia làm Liễu Thiên Kỳ ấm áp một trận trong lòng.
Tuy ra lão cha tiện nghi này là của nguyên chủ, nhưng Liễu Hà đối với Liễu Thiên Kỳ cẩn thận tỉ mỉ, đã sớm được Liễu Thiên Kỳ coi như là phụ thân thân sinh của mình.
"Tốt, trở về thì tốt, có thể bình an trở về là tốt rồi." Liễu Hà vui mừng vỗ vỗ bả vai nhi tử, trái tim treo suốt nửa năm của ông rốt cuộc đã rơi xuống.
"Phụ thân, đây là Kiều Thụy, là người hài nhi thích.
Hài nhi lần này dẫn y cùng nhau trở về là hy vọng được phụ thân đáp ứng, cùng Tiểu Thụy chính thức đính hôn." Liễu Thiên Kỳ lôi kéo tay Kiều Thụy, đưa người tới trước mặt Liễu Hà.
"Xin chào tiền bối!" Kiều Thụy vội vàng mở miệng, lại vội vàng cúi đầu hành lễ.
"Ừm!" Khẽ gật đầu, Liễu Hà đánh giá đối phương một phen từ trên xuống dưới.
Thiếu niên trước mắt một thân bạch y, dung mạo thanh tú mà lại tuấn mỹ, toàn thân đều lộ ra một cổ linh khí, làm người nhìn thật thoải mái.
Kiều Thụy nhìn trộm ngắm Liễu Hà, cảm thấy vị tiền bối một thân hoa phục, dung mạo có bảy phần tương tự như Thiên Kỳ này, ánh mắt đầu tiên nhìn vô cùng từ ái, làm y rất có hảo cảm.
"Tốt, tốt lắm!" sau khi đánh giá một lúc lâu, Liễu Hà liên tiếp nói tốt.
"Liễu Đồng, Tiểu Thụy đường xa mà đến, nhất định là vừa khát vừa đói.
Ngươi mang Tiểu Thụy đi sảnh ngoài dùng bữa, an bài phòng cho khách, để Tiểu Thụy nghỉ ngơi đi." Liễu Hà nghiêng đầu, phân phó lão nhân gia đi an bài chuẩn bị.
"Kiều thiếu gia, thỉnh ngài bên này!" Liễu Đồng cười liếc Kiều Thụy, làm ra một thủ thế mời.
"Thiên Kỳ!" Kiều Thụy nghiêng đầu nhìn thoáng qua Liễu Thiên Kỳ, lấy ánh mắt dò hỏi đối phương.
"Đi thôi, đi ăn cơm trưa trước đi! Đồng bá sẽ chiếu cố ngươi.
Một lát nữa ta sẽ đi tìm ngươi!" Liễu Thiên Kỳ buông tay y ra, cẩn thận dặn dò.
"Được!" Nghe Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Kiều Thụy mới đi theo Liễu Đồng cùng rời đi.
Liếc thấy hai người rời đi, Liễu Hà ngược lại nhìn về nhi tử mình.
"Thiên Kỳ, con qua đây với ta!"
"Dạ, phụ thân!" Theo tiếng, phụ tử hai người một trước một sau về lại thư phòng.
Lấy ấm trà qua, Liễu Thiên Kỳ tất cung tất kính mà rót một ly linh trà cho phụ thân, đưa đến trước mặt ông.
"Phụ thân uống trà!"
"Ừm!" Liễu Hà gật đầu, nâng chung trà lên tới, nhấp một ngụm nhỏ.
"Kỳ Nhi, chuyện Kiều Thụy là chuyện như thế nào?" Nhìn nhi tử, Liễu Hà vẻ mặt nghiêm túc mà dò hỏi ra tiếng.
"A, là vầy nè phụ thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!