Chương 24: Vác Người Về Tay

Nhìn thấy Kiều Thụy buông mi mắt xuống, sau một lúc lâu cũng không có lời nào, Liễu Thiên Kỳ nhíu nhíu mày.

"Nếu ngươi cảm thấy thành thân quá hấp tấp, vậy, chúng ta đính hôn trước, hiểu biết lẫn nhau nhiều thêm một chút, lại thành thân, được không?"

"Đính hôn?" Kiều Thụy giương mắt về phía nam nhân.

"Đúng vậy, định việc hôn nhân ra trước đã.

Chờ thêm hai năm nữa lại thành thân! Ngươi thấy thế nào?"

"Chuyện này……" Kiều Thụy nhíu mày nhỏ lại, vẫn là có chút do dự.

"Đáp ứng ta đi, được không?" Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hôn mu bàn tay Kiều Thụy.

"Song nhi năng lực sinh dục rất thấp.

Kỳ thật, kỳ thật ngươi đã đã cứu tánh mạng ta, không cần phải không cưới ta thì không được." Kiều Thụy nhìn nam nhân chân thành muốn thành thân với mình như vậy, thập phần cảm động.

Y cảm thấy đối phương là một người có đảm đương, tuyệt đối không phải là người xấu.

"Ta, ta sợ ngươi luẩn quẩn trong lòng, làm chuyện ngốc!" rất nhiều nữ nhân cổ đại đều bởi vì loại chuyện này mà thắt cổ.

"Không, ta sẽ không!" lời này Kiều Thụy trả lời thật nghiêm túc.

Tuy chuyện này làm y cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng y dù sao cũng là một nam nhân, còn không đến mức như là nữ nhân vậy, treo cổ tự sát.

"Đáp ứng ta, làm ta an tâm, được không?" Sờ sờ mặt Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng khẩn cầu.

Cần phải vác người về nhà, bằng không, chờ sau khi Kiều Thụy gặp được nam chính, mình sẽ không có cơ hội này nữa.

"Được, được rồi, vậy, chúng ta cứ đính hôn trước đi!" dưới sự năn nỉ ỉ ôi một phen của Liễu Thiên Kỳ, cuối cùng Kiều Thụy đành phải đáp ứng cùng đối phương đính hôn.

Là một song nhi bảo thủ, Kiều Thụy cảm thấy nếu đã cùng đối phương có quan hệ phu phu thật sự, đã là người của đối phương, vậy đính hôn hoặc là thành thân cũng đều là theo lý thường hẳn là.

Chẳng qua cứ như vậy, hoặc nhiều hoặc ít có chút có lỗi với người ta.

Rốt cuộc, người ra là vì cứu giúp tính mạng mình, mà hiện tại lại muốn vì chuyện này mà phải đính hôn với một song nhi như mình.

"Ừm, được, thật tốt quá!" Được đối phương đáp ứng, Liễu Thiên Kỳ mừng rỡ như điên.

"Ngươi, ngươi gỡ phù trên đầu ta xuống đi! Ta không đánh ngươi!" Luôn cứ tr*n tr** thân mình nằm trên giường, nằm trước mặt nam nhân như vậy, làm Kiều Thụy thập phần không được tự nhiên.

"Không vội, ta đổi xô nước trước, cho ngươi tắm rửa một cái, đổi một kiện quần áo.

Phù này có thể áp chế một canh giờ, canh giờ tới, ngươi tất nhiên có thể động đậy!" Liễu Thiên Kỳ lắc lắc đầu, nhưng lại không tính toán gỡ phù xuống.

"Không, không cần, ta có thể tự mình tắm rửa, tự mình thay quần áo!" Kiều Thụy lắc đầu, không được tự nhiên mà vội vàng cự tuyệt.

"Nói cái gì ngốc vậy, đây là việc ta nên làm!" Liễu Thiên Kỳ ôn nhu mà nói, đứng dậy đến trước thau tắm.

Nhìn thấy đầu ngón tay Liễu Thiên Kỳ vừa chuyển, nước trong thau tắm đã nhanh chóng ngưng kết thành một cái thủy cầu, bị Liễu Thiên Kỳ đánh ra ngoài cửa sổ.

Theo sau, đối phương lại rót vào thau nước sạch sẽ.

Kiều Thụy chớp chớp mắt.

"Ngươi là linh mạch hệ thủy?"

"Ừm, ta là hệ thủy, Luyện Khí tầng chín!" Liễu Thiên Kỳ gật đầu, về tới mép giường, khom lưng ôm người từ trên giường lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!