Phúc Thành —— Liễu gia
"Phụ thân, con muốn cùng Tứ muội ra ngoài rèn luyện!" Nhìn phụ thân mình, Liễu San nhẹ giọng nói.
"San Nhi, Thất đệ và Lục đệ con đều đi ra ngoài rèn luyện, hơn nữa, Lục đệ con mới đi chưa đến ba ngày thì hồn bia đã nát.
Bây giờ Nhị thúc con đang mang người ra ngoài tìm thi thể Lục đệ con kìa? Giờ nhà đã loạn thành một đoàn, con và Ti nhi không cần đi rèn luyện!" Liễu Giang lắc đầu, tỏ vẻ không đồng ý.
"Chỉ là, con cảm giác, nếu con không đi, con có khả năng sẽ bỏ lỡ một vài cơ duyên! A, a……" Đang nói, Liễu San đột nhiên cảm giác được ngực đau một trận, phảng phất thứ vốn nên thuộc về chính mình bị người sống sờ sờ đoạt đi vậy.
"San Nhi, con làm sao vậy?" Liễu Giang cất bước tiến lên, nôn nóng mà nhìn về nữ nhi mình.
"Không, không có gì, chỉ là ngực đau một chút thôi ạ." khuôn mặt Liễu San trắng bệt, lắc lắc đầu nói không sao.
Kỳ quái, vừa rồi là cảm giác gì, sao ta lại cảm thấy như có ai đó đang đoạt đồ của ta vậy?
"Mấy ngày gần đây con luôn đi theo tìm thi thể Lục đệ con, chắc là mệt rồi.
Trở về phòng nghỉ ngơi một chút đi, còn chuyện ra ngoài rèn luyện, qua thêm chút thời gian rồi nói sau!"
"Dạ, phụ thân!" đáp lời, Liễu San ấn ngực, xoay người rời đi.
Liễu Ti đang đi theo người hầu và hộ vệ Liễu gia tìm thi thể tiểu đệ ở trên Yêu Thú Sơn ngoài thành, đột nhiên, nàng cảm giác ngực đau đớn một trận, sắc mặt trong chốc lát đã trắng bệt.
"Tứ tỷ, ngươi làm sao vậy?" Liễu Vũ nhìn thấy Liễu Ti sắc mặt trắng bệch bên cạnh, vội vàng đỡ tỷ tỷ.
"Không sao, ngực chỉ hơi đau một chút." Liễu Ti lắc lắc tay, nói không sao.
Kỳ quái, vừa rồi là cảm giác gì, thật kỳ quái, thật như có người đoạt lấy đồ của mình vậy.
Tuy rằng Liễu Ti không quá minh bạch vì sao đột nhiên lại có loại cảm giác này, nhưng nàng ẩn ẩn lại cảm thấy, đây tất nhiên không phải là chuyện tốt gì.
————————————————
Ba tháng sau,
Liễu Thiên Kỳ cưỡi yêu mã, một đường vui vẻ thoải mái mà chạy về hướng Phúc Thành, vết thương trên đùi ba tháng dưỡng đã khỏi hẳn.
Trước đó sau khi rời khỏi Phúc Thành hơn nửa năm, phụ thân hắn trên cơ bản ba ngày gửi một tin tức, vô cùng lo lắng an nguy của hắn, mà Liễu Thiên Kỳ cũng truyền đạt nhớ thương với phụ thân, cũng tỏ vẻ sẽ mau chóng về nhà.
Lấy bản đồ ra, Liễu Thiên Kỳ nhìn kỹ.
"Nơi này hẳn là Đào Nguyên thôn, qua thôn này, lại đi ba trăm dặm chắc là có thể trở lại Phúc Thành." Liễu Thiên Kỳ tự nhủ, thu hồi bản đồ, vỗ vỗ yêu mã của mình.
"Đại Bạch à, mày vất vả một chút, trong chốc lát ra thôn này rồi, chúng ta phi một canh giờ, phỏng chừng trời chưa tối là chúng ta có thể về nhà rồi!" Xoa lông mao yêu mã, Liễu Thiên Kỳ vẻ mặt lấy lòng mà thương lượng với nó.
Yêu mã như đáp lại chủ nhân mình, kêu một tiếng dài.
"Ha ha ha, không tồi, còn rất có linh khí!" Vỗ vỗ đầu ngựa, Liễu Thiên Kỳ cười khích lệ khế ước thú của mình.
Hắn cưỡi yêu mã tiếp tục đi về phía trước.
Đột nhiên, một mạt thân ảnh quen thuộc ngay ngoài bìa rừng cửa thôn, hấp dẫn tầm mắt Liễu Thiên Kỳ.
Nhìn khuôn mặt nhỏ tinh xảo kia, nhìn độ cung cổ duyên dáng kia, Liễu Thiên Kỳ cong cong khóe miệng.
Không thể tưởng được, vậy mà có thể ở chỗ này gặp được mỹ thiếu niên vải thô áo tang ba năm trước kia.
Thật đúng là duyên phận!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!