Trans và edit: Little Jasmine
Sau một lúc rất lâu, Giang Đan Hà mới dần bình tĩnh lại. Khi nước mắt cuối cùng cũng ngừng rơi, hắn chậm rãi buông Tiểu Quả ra.
Vì phải duy trì một tư thế quá lâu nên cả chân lẫn eo của Tiểu Quả đều trở nên tê rần, nàng cảm tưởng như cơ thể bị chia làm hai nửa vậy.
Nàng vịn bàn ngồi xuống. Giang Đan Hà thấy vậy thì có chút xấu hổ.
Hắn đưa tay lau nước mắt trên mặt.
"Thê tử, khi đó nàng… vì sao không dùng số bạc nhận được để mua lương thực trong lúc gặp nạn?"
Giang Đan Hà biết rõ tình cảnh gian nan lúc ấy. Theo những gì hắn biết, dù có nơi thiếu lương thực, nhưng ở một số huyện thành vẫn có người bán, chỉ là giá cả thường tăng gấp đôi. Có thể không đủ no, nhưng ít nhất cũng có thể cầm cự qua ngày.
"Khi đó… chúng ta không có bạc."
"Sau khi ta giả chết, chẳng lẽ không còn ai tiếp tục gửi bạc về sao?"
Giang Đan Hà nhíu mày. Chuyện này không hợp lý. Khi đó, Thiệu Chiến đã sai người mỗi tháng đều đặn đưa tiền, hơn nữa hắn còn đích thân xin quân doanh gửi hai phần ba bổng lộc hằng tháng về cho gia đình. Chẳng lẽ ở đâu đó đã xảy ra sai sót?
Giang Đan Hà không hề nghi ngờ lời Tiểu Quả. Nếu tiền không được đưa tới đúng hạn, chắc chắn là có vấn đề. Quan trọng nhất là chuyện này có thể tra rõ ở kho bạc. Dù sao thì việc cấp bạc cho gia quyến binh sĩ đều do bọn họ phụ trách. Nhất định có người đứng sau chuyện này…
Hắn không định để Tiểu Quả phiền lòng vì những chuyện rắc rối ấy. Tốt nhất là tự mình giải quyết.
Bởi vì sự việc nhỏ này, cả hai tạm thời không nhắc tới chuyện của con gái.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc. Phần lớn là Giang Đan Hà nói, Tiểu Quả lặng lẽ nghe. Nàng cũng kể lại tình hình trong nhà cho hắn biết.
Cuối cùng, nàng hiểu vì sao mình lại đến đây.
"Vậy… vì sao chàng không ở lại nơi này? Vì sao nhất định phải về quê? Chàng thật sự cam lòng rời bỏ cuộc sống ở đây sao? Ở đây có tiền bạc, có địa vị. Chàng thật sự nguyện ý về nhà làm ruộng sao?"
Tiểu Quả dò hỏi. Nếu Giang Đan Hà thực sự nghĩ như vậy, thì thật đáng để khâm phục.
Giang Đan Hà gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mang theo một thứ cảm xúc khó diễn tả.
Tiểu Quả cũng gật đầu, trong lòng thực sự kính trọng hắn. Phải có ý chí rất lớn mới có thể không bị quyền thế và phú quý mê hoặc.
Nhưng mà...
Nếu hắn thật sự về quê… chẳng phải sẽ sống cùng nàng sao?!
Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu Tiểu Quả.
Không ổn chút nào…
"Thê tử."
Tiểu Quả theo phản xạ đáp lại:
"Hả?"
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Giang Đan Hà, Tiểu Quả mới nhận ra mình vừa nói gì. Nếu dưới đất có khe nứt, nàng nhất định sẽ chui xuống ngay lập tức. Quá mất mặt rồi! Nàng bị suy nghĩ của mình dọa đến nỗi lạc giọng?!
"Thê tử, trời cũng khuya rồi. Nàng nghỉ ngơi sớm đi."
Giang Đan Hà đỏ mặt nói. Rõ ràng hắn cũng có chút ngượng ngùng khi phải ngủ chung với thê tử sau nhiều năm xa cách.
"Hả? Cái gì?! Chàng muốn ngủ cùng ta sao?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!