Chương 100: Bánh chín rồi!

"Mẹ ơi, để con lấy lạp xưởng cho!"

Vì Tiểu Quả đã vo gạo nấu cơm rồi nên cậu bé muốn làm gì đó giúp mẹ. Thằng bé trông thấy những dây lạp xưởng treo trên tường liền lon ton chạy lại muốn lấy xuống.

Nhưng Tiểu Quả đã treo chúng quá cao. Thế nên dù có đứng trên ghế đẩu, Tráng Tráng cũng không với tới. c* cậu chỉ biết đứng nhìn rồi gọi mẹ.

"Để mẹ làm cho."

Nghe tiếng con gọi, Tiểu Quả đi đến, cầm con dao rồi cắt xuống hai cây lạp xưởng loại không cay.

Thấy mẹ bước tới, Tráng Tráng liền nhảy xuống, mang ghế trở lại cạnh bếp.

Trans và edit: Little Jasmine

Biết con thích nhìn mình nấu ăn, Tiểu Quả để cho thằng bé đứng cạnh bếp. Tráng Tráng lại kéo ghế ra, đứng tựa vào bàn nhìn mẹ rửa và cắt lạp xưởng.

Có hai cây lạp xưởng cả thảy. Tiểu Quả cắt chéo thành từng lát rồi cho vào nồi cơm. Nàng xếp những lát lạp xưởng đều tăm tắp trên mặt gạo, chỉ chừa lại một khoảng trống giữa nồi để lát nữa đập trứng vào. Sau khi Tráng Tráng đưa trứng vịt tới, nàng cẩn thận tách vỏ rồi đặt vào chính giữa nồi cơm.

"Rồi, giờ chỉ cần thêm chút nước sốt nữa là xong!"

Dưới sự phụ giúp của Tráng Tráng, Tiểu Quả nhanh tay pha một bát nước sốt mằn mặn xen lẫn vị ngọt, rồi rưới đều lên phần lạp xưởng.

"Được rồi, bắt đầu nấu thôi!"

Tiểu Quả đặt nồi cơm lên bếp trong khi cậu bé nhóm lửa. Giờ chỉ cần chờ khoảng một tiếng để cơm và lạp xưởng chín đều, thấm đều là được.

Trong lúc chờ cơm chín, đã đến lúc phải quét lớp trứng lên mặt bánh trung thu. Tráng Tráng được nàng giao nhiệm vụ đánh trứng, còn Tiểu Quả thì đến bên lò, kéo khay bánh ra.

Vì hơi của lò tỏa ra rất nóng, Tiểu Quả phải lấy khăn quấn quanh tay rồi nhanh nhẹn kéo tấm lưới kim loại ra khỏi lò.

Những chiếc bánh đã bắt đầu lên màu, hương thơm ngọt ngào lan khắp gian bếp. Cùng lúc đó Tráng Tráng đã đánh xong trứng bước đến. Tiểu Quả sợ con bị bỏng, nên không cho nó cầm cọ quét, mà để tự mình làm.

Lớp trứng này có tác dụng làm cho bánh lên màu đẹp hơn. Một quả trứng là đủ cho cả khay bánh. Tiểu Quả quét đều từng chiếc, rồi trao bát lại cho Tráng Tráng, đẩy khay bánh vào lò và đậy nắp lại.

Than trong lò vẫn còn nóng, có thể giữ nhiệt thêm một giờ nữa, nên nàng không cần thêm củi làm gì.

Hương của nồi cơm niêu bắt đầu lan tỏa từ gian bếp, hòa cùng mùi bánh nướng, khiến Tráng Tráng đi đi lại lại ở ngoài sân, chốc chốc lại ngó nghiêng như mèo nhỏ.

Thấy con cứ chạy ra sân, Tiểu Quả kéo lại cười:

"Được rồi, ăn cơm thôi!"

Cơm vừa chín tới. Nhìn khuôn mặt con ỉu xìu vì đói của con, Tiểu Quả thấy thương nên quyết định cho con ăn trước để giữ thằng bé ngồi yên một chỗ.

Trong khi Tráng Tráng dọn bàn, Tiểu Quả ra vườn hái ít rau xanh. Nàng chần rau sơ qua nước sôi, rồi cho vào nồi đất.

Cơm niêu đã sẵn sàng. Tiểu Quả bưng vào nhà, thấy Tráng Tráng đã ngồi ngay ngắn, háo hức chờ mẹ dọn món.

Nàng bật cười trước vẻ háo hức ấy:

"Ăn thôi nào, cơm dọn rồi đây."

Sau bữa ăn, Tráng Tráng xung phong rửa chén, còn Tiểu Quả đến bên lò. Đã đến lúc lấy bánh trung thu ra rồi.

"Tráng Tráng, Tráng Tráng ơi, bánh chín rồi!"

Biết con mong giây phút này nhất, Tiểu Quả không vội mở lò mà gọi nó ra cùng xem. Tráng Tráng nghe tiếng mẹ liền chạy ào đến, sợ chậm tý là sẽ bỏ lỡ.

Tiểu Quả lấy khăn quấn quanh tay, chờ con đến nơi rồi mới mở nắp. Hơi nóng phả ra, hương bánh nướng thơm ngọt khiến nàng khẽ hít hơi dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!