17
Tần Xuyên Hòa trông tái nhợt, nằm đó, trông rất yếu ớt.
Khi hắn nhìn thấy tôi, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén, lạnh lùng hỏi: "Cô đến đây làm gì?"
"Tôi đến để làm rõ một chuyện." Tôi ngồi xuống ghế bên cạnh giường, giọng điềm tĩnh: "Đây là lần cuối cùng tôi xuất hiện trước mặt anh, đừng bảo người của anh gửi tin nhắn cho tôi nữa, đừng tỏ vẻ đáng thương. Không thích chính là không thích."
Tần Xuyên Hòa nhắm mắt nghỉ ngơi: "Không phải tôi bảo họ làm, tôi không yêu cầu cô đến."
Tôi nghĩ một lúc, định lấy điện thoại ra cho hắn xem tin nhắn, nhưng vô tình mở nhầm vào phần ghi chú. Điều này khiến Tần Xuyên Hòa nhìn thấy bản ghi chú công việc của Hà Ích Tư trước đây.
Trong đó ghi chép rõ ràng thời gian uống thuốc và thói quen sinh hoạt hàng ngày của Tần Xuyên Hòa, dường như để lấy lòng hắn, cô ấy đã nắm rõ hết mọi thói quen của hắn.
Tôi không ngờ sự cố này, và Tần Xuyên Hòa cũng vậy, hắn hơi ngơ ngác mở miệng: "Cô, đã làm nhiều như vậy sao?"
Tôi cảm thấy ngại, chuyển chủ đề: "Tại sao bây giờ anh mới nói, thích Hà Ích Tư?"
Tần Xuyên Hòa cười nhạt: "Vì bây giờ tôi mới cảm nhận được, cô không đến với tôi vì tiền, và cô rất thú vị, rất..."
"Tôi không phải đồ chơi, cũng không phải để anh giải trí." Tôi cắt ngang, từ tốn nói, "Mọi người đều khao khát được yêu thương, chứ không phải bị áp bức. Nhìn tôi mất mặt là niềm vui của anh, nhưng người bị trêu chọc chỉ thấy ghê tởm."
Tần Xuyên Hòa bình tĩnh, cảm xúc dần suy sụp, cuối cùng hắn cười nhẹ: "Hóa ra là như vậy..."
Tôi không chút cảm xúc đứng dậy, Tần Xuyên Hòa gọi tôi lại: "Nếu bây giờ tôi bắt đầu theo đuổi em, kết quả sẽ thế nào?"
Hắn vừa dứt lời, cửa đột nhiên mở ra. Tôi chưa kịp lên tiếng thì thấy Lương Thành Trấn bước vào, đứng bên cạnh tôi, nói với Tần Xuyên Hoà: "Tần tổng, chủ tịch gọi điện bảo ngài nên nghỉ ngơi sớm."
Nhân lúc Lương Thành Trấn bất ngờ xông vào, tôi nhanh chóng bước ra ngoài, không quay đầu lại. Trước khi đi, tôi nghe thấy Tần Xuyên Hoà dường như đang tức giận: "Ai cho phép cậu vào mà không gõ cửa?!"
Bước chân tôi khựng lại, ô, vẫn là cái bộ mặt này, tuỳ tiện trút giận, không coi cấp dưới ra gì.
Ngoài khu điều trị nội trú, mưa như trút nước, đầy mặt đất là những vũng nước, mưa tạt mạnh xuống đất. Tôi lại không mang ô, chỉ đành lặng lẽ đứng đó.
Không biết bao lâu sau, đột nhiên có một người xuất hiện sau lưng tôi.
Là Lương Thành Trấn.
Anh đưa cho tôi một chiếc áo khoác, trên đó có một mùi thơm rất dễ chịu.
Tôi cảm thấy mắt mình hơi ướt, cố gắng tự nhiên nói với giọng khàn khàn: "Ừm, áo khoác của anh, mùi rất thơm."
"Thế à, hôm nào tôi gửi link mua bột giặt cho cô." Giọng điệu Lương Thành Trấn nhàn nhạt, như thể đang nói một chuyện chẳng có gì to tát.
Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ cười gượng: "Giờ tôi mới biết, hoá ra thư ký Lương cũng hài hước thế à?"
Lương Thành Trấn nheo mắt, nói: "Tôi cố tình giả vờ để hợp với cô thôi. Dù sao, người cứng nhắc, người trẻ con, cô đều không thích."
Cứng nhắc là chỉ Tần Xuyên Hoà, còn trẻ con là nói về Tần Chiêu.
Tôi càng trở nên lúng túng, cố gắng giải thích: "Không hoàn toàn là vì vậy đâu, lý do tôi không thích còn có…"
"Còn vì cô không phải là Hà Ích Tư." Lương Thành Trấn hờ hững ngắt lời, như thể đang nói về thời tiết hôm nay vậy, điềm tĩnh đến lạ.
Tôi giật mình, sao Lương Thành Trấn lại biết tôi không phải Hà Ích Tư?!
Tôi quay phắt lại nhìn anh, hoảng hốt đến mức nói lắp bắp: "Anh đừng nói linh tinh, tôi…"
Lương Thành Trấn nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, trên môi nở một nụ cười nhàn nhạt. Anh chỉ mặc một chiếc áo len, chiếc áo khoác đã đưa cho tôi, nhưng lại không hề có vẻ lạnh lẽo, anh đứng đó với dáng vẻ khoẻ khoắn, chắc hẳn là...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!