Chương 4: (Vô Đề)

8

Đối diện với ánh mắt dò xét của Tần tổng và thư ký Lương, thật lòng mà nói, tôi chẳng dám ho he nửa lời.

Tên họ Lương đó, mẹ kiếp, là người gì vậy chứ, sao mà nhỏ nhen đến thế!

Tôi co ro như một con chim cút trong góc văn phòng, cố gắng lẩn tránh: "Tôi không có ý kiến gì."

Thư ký Lương cúi xuống sắp xếp tinh dầu trên bàn, đôi tay dài và thon, chậm rãi bày các lọ một cách gọn gàng, trên môi còn treo một nụ cười nhàn nhạt.

Đối với tôi, nụ cười này không đơn giản chỉ là một nụ cười bình thường, đây rõ ràng là một sự khiêu khích!

Tôi cắn răng, chỉ còn cách nhìn về phía Tần tổng.

Tần Xuyên vừa mới tỉnh dậy, chưa hoàn hồn, chỉ hơi khó chịu hỏi tôi: "Vậy rốt cuộc cô vào đây làm gì?"

Tôi cười ngượng ngùng, lí nhí: "Đi mua nước tương?"

Tôi còn chưa nói xong, thư ký Lương đã nhanh chóng xen vào: "Có lẽ, thư ký Hà muốn thảo luận về việc 'làm thế nào để hiệu quả công việc ở mức thấp nhất'."

Tần Xuyên hơi ngẩn ra, tôi bắt đầu suy nghĩ nhanh.

Hiệu quả công việc thấp nhất? Không phải đó chính là trốn việc sao?

Tôi: "..." Học thức quả thật thâm sâu, Lương Thành Trấn, tôi nhớ kỹ anh rồi.

Tần Xuyên không phải kẻ ngốc, anh ta cũng nhanh chóng hiểu ra, bèn cười lạnh: "Đi làm mà không làm tốt, trong đầu cô suốt ngày nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ cô thật sự muốn đi ăn xin cùng Tiểu Chiêu?"

Tôi ho khan một tiếng, lập tức thừa nhận sai lầm: "Không không không, tôi sẽ sửa, Tần tổng, tôi sẽ sửa."

Thư ký Lương thu dọn xong bàn rồi đứng dậy, chuyển chủ đề: "Về cô nhân viên đột ngột xông vào lúc nãy, xin lỗi, Tần tổng, đó là con gái nhà họ Chu. Vì mặt mũi hai bên hợp tác nên mới để cô ta vào làm phiền."

Tần Xuyên hít một hơi thật sâu, xoa trán: "Là tôi hồ đồ, quên mất chuyện này. Thôi được, thư ký Lương, anh thay tôi đi xin lỗi đi."

Thư ký Lương ra khỏi phòng một cách bình thản, tôi đảo mắt, rón rén bước theo, cũng định chuồn đi.

Kết quả là Tần tổng gọi tôi lại: "Hà Ích Tư, tôi cho cô đi chưa?"

Tôi loạng choạng đứng tại chỗ, thở một hơi dài.

Tần Xuyên, thật sự, không chừa cho người ta một con đường sống nào...

Tôi lại bị mắng một trận, không có chút gì mới mẻ, kỹ năng mắng người chắc chắn là một kỹ năng không thể thiếu của tổng tài bá đạo. Nhưng mắng thì mắng, sao còn bắt tôi tăng ca chứ, không có lương tăng ca, lại còn không có bữa tối, thật sự không còn sức sống.

Nhận sai thì nhận sai, nhưng bảo tôi thực sự thay đổi, làm việc chăm chỉ để công ty đạt thêm nhiều thành tựu, thì đó là chuyện không thể nào.

Nếu đã không thể trốn việc tại chỗ, vậy thì ra cầu thang trốn.

Tôi lượn ra góc cầu thang, móc điện thoại ra định xem phim thì thấy nữ chính Chu Hân đang ôm Lương Thành Trấn khóc.

Thư ký Lương và nữ chính, chẳng phải NPC và nhân vật chính sao?

Nữ chính à, tỉnh táo lại đi! Cô lệch vai rồi đấy!

Tổng tài trong văn phòng lớn kia vẫn đang mất ngủ, lo lắng, khóc lóc thảm thương mà?! Anh ta cần cô đấy!

Tôi cầm điện thoại, rơi vào một khoảng lặng đầy lo lắng.

Đúng lúc đó, tai nghe rơi ra, điện thoại tự động bật loa ngoài, âm thanh của bộ phim truyền hình sến súa vang lên khắp cầu thang trống trải, toàn là tiếng vang:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!