Chương 10: (Vô Đề)

18

Trong thời gian Tần Xuyên Hoà nằm viện, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Với một cô gái hài hước như tôi, đây không phải là điều tôi có thể chịu đựng nổi.

Khoảng thời gian đó, không ai tìm tôi, cảm giác chỉ tham gia vào cốt truyện một cách gián đoạn thực sự cứ nơm nớp lo sợ.

Nhưng tôi vẫn giữ lại chiếc áo khoác của Lương Thành Trấn.

Giặt sạch rồi treo lên giá, mỗi ngày nhìn thấy nó tôi đều thấy thật kỳ diệu.

Ô, còn câu "Cô nhìn tôi giống Đổng Vĩnh không?" nữa, câu này gần như mỗi ngày đều vang lên trong đầu tôi một lần.

Mỗi lần tôi đều không thể không suy nghĩ miên man.

Rõ ràng khi hai anh em nhà họ Tần tỏ tình, tôi không có cảm giác thế này.

Tại sao chỉ mỗi lời tỏ tình bóng gió của Lương Thành Trấn lại khiến tôi trở nên thế này chứ?

Chẳng lẽ, chỉ vì anh ấy biết con người thật của tôi?

Nhưng Lương Thành Trấn cũng tồn tại trong cuốn sách này mà, anh ấy là một phần của cốt truyện, được nữ chính yêu, được nam chính tin tưởng.

Tôi thực sự không biết nên xử lý mối quan hệ với anh thế nào.

Muốn tránh né, nhưng lại không nỡ.

Tôi trong lòng vốn thích những chàng trai đẹp, đặc biệt là những chàng trai đẹp có thể đấu khẩu với tôi, tôi càng thích hơn.

Hơn nữa, Lương Thành Trấn không yêu cầu tôi phải ở lại vì anh, anh luôn tôn trọng suy nghĩ của tôi.

Sự quan tâm tinh tế đến mức này, tôi thực sự khó mà không rung động.

Nhưng, sao có thể nhanh như vậy chứ? Rung động không nên đến nhanh như vậy…

Tôi bực bội vò đầu, thở dài, nằm bẹp xuống ghế sofa, lặng lẽ đưa Lương Thành Trấn ra khỏi danh sách đen.

Chỉ là, nhỡ đâu anh ấy đến đòi áo thì sao?

Tôi mân mê điện thoại, lỡ tay gọi nhầm đi, vội vàng định cúp máy thì nghe thấy một giọng khàn khàn: "Alo, Ích Tư?"

Thực sự, lúc đó tim tôi thắt lại.

"Sao giọng anh lại thành thế này?" Tôi mở loa ngoài, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi.

Lương Thành Trấn ho vài tiếng, nhẹ nhàng lướt qua: "Bận thôi, cô có gì cứ nói."

Tôi nghẹn lời, nhất thời chỉ thấy áy náy, cuối cùng đáp gọn: "Xin lỗi, tôi gọi nhầm."

Vừa định tắt máy thì nghe thấy giọng khàn khàn của anh: "Đừng cúp máy!"

Tôi sững người, đứng đó, không dám động đậy.

Lương Thành Trấn nói nhẹ nhàng: "Tôi bận lắm, là vì, chỉ có một thư ký thôi, thật sự rất mệt."

Tôi hiểu ra, tất cả là lỗi của tôi, thế là tôi mím môi, xin lỗi: "Xin lỗi."

"Thế nên tiên nữ có cách nào giải quyết giúp tôi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!