Đ
ốt nguyên bảo cho hai chậu than này xong, Diệc Thanh Thanh mới bắt đầu dâng hương châm lửa
hai chậu phía sau.
Hai chậu này một chậu cho phần tử trí thức bất hạnh chết mấy năm nay, một chậu khác cho người trong danh sách anh hùng nhân dân.
Nhân số đông đảo, chỉ riêng nhang đã đốt mấy bó, cắm đầy phía trước chậu than.
Biểu văn cho phần tử trí thức bên trái chỉ là tờ giấy mỏng, không chỉ rõ tên người, sẽ không dẫn động âm hồn tới, chỉ xuất hiện những người phù hợp với yêu cầu.
Cho những anh hùng chết trận bên phải thì kỹ càng tỉ mỉ hơn nhiều, một quyển sách thật dày, ném vào chiếm hơn nửa chậu than, chậu than này còn to hơn những chậu than khác nhiều.
Ngọn lửa sáng rực, tên của anh hùng nhân dân viết rất nhỏ trên sách tương ứng với linh hồn.
Bọn họ nằm yên dưới đất, rất nhiều người chết không toàn thây hoặc phơi thây vùng hoang vu dã ngoại, ngay cả âm trạch an thân đều không có, thiếu hụt trước khi chết đối ứng với hồn thể.
Cũng may có đời sau nhớ thương tế bái tẩm bổ linh hồn của bọn họ, mới chậm rãi được chữa trị.
Chẳng qua bởi vì nhân số đông đảo, đời sau tế bái cũng không rõ ràng, rất nhiều anh hùng nhân dân vô danh bị bỏ qua, hồn thể tổn hại quá nghiêm trọng còn lâu mới chữa trị toàn vẹn.
Linh hồn không được đầy đủ, ý thức hỗn độn, tết Trung Nguyên đều không có biện pháp về dương thế nhìn xem, đau khổ kêu gào.
Mãi đến khi trên dương thế hương khói đích danh bọn họ tác động tới hồn thể của bọn họ, dẫn bọn họ tới vùng đất này.
Từng dòng nhang kính thần thượng đẳng quấn quanh hồn thể của bọn họ, cơ thể bị tổn hại được chữa trị với tốc độ nhanh hơn một chút, linh hồn cũng dần tỉnh táo.
"Đây là nơi nào?" Nghi ngờ nhìn xung quanh, khi thấy được quân trang quen thuộc, tuy tàn phá nhưng vô cùng thân thiết, đều là chiến hữu cả!
Giọng nói thanh thúy vang lên, lúc này mới nhìn về phía cô bé nói chuyện.
"Các tiền bối, mọi người chịu khổ rồi, tổ quốc đã phát triển theo từng năm, cuộc sống của mọi người dần tốt hơn, không còn có người bắt nạt chúng cháu nữa! Tất cả những chuyện này, đều là các tiền bối dùng tính mạng
đánh đổi, các tiền bối bảo vệ nhà của chúng ta, ân tình của các tiền bối, đám vãn bối vẫn luôn khắc ghi!
Mấy thứ này là chút tâm ý của vãn bối, sau này mỗi năm cháu sẽ tế bái, hi vọng các tiền bối ở dưới đó không còn đau khổ, áo cơm không lo, ăn ngon mặc đẹp, hưởng thụ hạnh phúc, khi tới thời điểm thì đi đầu thai! Đến lúc đó thịnh thế này, sẽ như các tiền bối mong muốn!"
Diệc Thanh Thanh nói xong, nghiêm túc dập đầu lạy ba lạy với Vân Cô Viễn.
Cô cố ý cắt rất nhiều quần áo giấy mô phỏng theo quân trang năm đó, mỗi người đều được một bộ, từng bộ quần áo giấy hóa thành tro tàn, quân trang rách nát trên người anh hùng nhân dân đều trở nên mới tinh.
Mỗi người đều hút đủ hương khói, hồn thể thoải mái, nhưng càng khiến người ta vui sướng chính là tin tức tốt đến từ dương thế.
"Thái bình, thực sự thái bình!"
"Chúng ta chết không uổng phí, chết không uổng phí!"
"Ha ha ha!"
"Quân trang này thật đẹp! Đã lâu rồi tôi không được mặc đồ mới!"
"Thịnh thế, thịnh thế rồi!"
"Hồn thể của tôi được bổ sung rồi! Lần này trở về là có thể đầu thai!"
"Tuýt…" Một sĩ binh thổi còi. "Xếp hàng!"
Không cần đám âm sai duy trì trật tự, dưới sự chỉ huy của một lão tướng quân, đám binh sĩ tự giác xếp thành hàng tiến lên ăn hương khói, ôm vàng bạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!