Chương 47: (Vô Đề)

ó không gian ẩn thân, cô ấy xem như gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiểm kiếm lời hơn

trăm tệ, nhưng mà đổi quần áo hơi phiền phức, còn phải giả giọng nói chuyện.

Lúc này cô ấy đang tránh trong không gian ăn gì đó.

"Trời ạ! Mau nhìn kìa!" Tiền Lai Lai chạm vào cánh tay Diệc Thanh Thanh, ra hiệu cho cô mau nhìn phía cửa.

Diệc Thanh Thanh lấy lại tinh thần, lại nhìn về phía cửa, phát hiện vậy mà Vân Cô Viễn cũng tới, còn đẩy một chiếc xe đạp.

"Số 28!" Bên cửa sổ truyền tới tiếng la vang dội.

Là đám Tiền Lai Lai, cô ấy nhanh chóng đi lấy đồ ăn, bưng hai bát sủi cảo to tới.

Diệc Thanh Thanh vẫy tay với Vân Cô Viễn, bàn của bọn họ còn chưa có ai khác, mấy người có thể ngồi xuống.

Thực ra Vân Cô Viễn mới vào cửa đã thấy cô, thấy cô vẫy tay thì hơi gật đầu, đẩy xe đi tới.

"Người anh em khá lắm, im hơi lặng tiếng mua xe đạp." Trịnh Hiểu Long kinh ngạc nói, đám thanh niên trí thức bọn họ đúng là ngọa hổ tàng long, mới đến đã có hai người mua xe đạp.

Vân Cô Viễn gật đầu: "Nếu anh muốn, cũng có thể có được."

"Tôi lấy đâu ra phiếu xe đạp." Trịnh Hiểu Long cho rằng anh nói giỡn.

Diệc Thanh Thanh thì xem như hiểu rõ gì đó: "Xe đạp này không phải mua đúng không?"

Cô nhìn thấy xe này không giống mới hoàn toàn.

Trong mắt Vân Cô Viễn có ý cười, nhìn cô một cái nhỏ giọng nói: "Tìm linh kiện ở trạm phế phẩm tự mình lắp ráp."

Diệc Thanh Thanh: "… Còn có chuyện gì anh không biết làm hay không?"

Cô lập tức cảm thấy cô bỏ 150 tệ mua xe đạp là thiệt

lớn.

Vì sao trên người của người này không hiện ra kỹ

năng chứ?

Nếu hiện ra, vậy thì cô không cần đi khắp nơi tìm điểm đánh dấu, chỉ cần điểm đánh dấu chỗ anh là được.

"Ừm, có, còn chưa biết nấu cơm, đang nghiên cứu chuyện này." Vân Cô Viễn nghiêm túc nói.

Diệc Thanh Thanh có 120 cái yên tâm với năng lực học tập của anh, lập tức mở miệng nói:

"Anh chắc chắn nhìn là biết!"

Trịnh Hiểu Long nhìn bốn phía một lát, thấy không có ai chú ý tới bên này tiến đến trước mặt Vân Cô Viễn,

nhỏ giọng nói:

"Người anh em, còn có thể làm thêm một chiếc không?"

Vân Cô Viễn gật đầu, dùng tay chấm nước trà viết con số trên bàn.

Sau đó không nhiều lời nữa, xếp hàng đi mua cơm. Diệc Thanh Thanh thấy được con số kia, 100 tệ!

Cô đếm đầu ngón tay, Vân Cô Viễn ít nhất có thể bán được ba cái, Lý Mộng Tuyết chắc chắn sẽ mua, cho dù cô ấy kiếm được tiền, chỉ sợ trong chốc lát không kiếm được phiếu xe đạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!