Chương 416: (Vô Đề)

K

hí hậu trong không gian thích hợp, hiện giờ cô trồng rau và hạt giống thảo dược đều là loại thực

vật thân cỏ bình thường, chu kỳ sinh trưởng cũng không dài, đều là bên ngoài dễ có được.

Hơn nữa cô cũng không vội dùng, mấy thứ như thảo dược mỗi năm đều có trong phần quà mừng năm mới, còn có loại tốt hơn chưa sử dụng đâu!

Cứ cho chúng nó sinh trưởng tự nhiên là được. Hạt giống thảo dược như nhân sâm, cô không có.

Diệc Thanh Thanh muốn tự mình trồng xem trước, bao quanh trong rào tre chủ yếu là phân ra rào tre không tiêu điểm đánh dấu, cộng thêm khi thực vật trong rào tre thu hoạch được, sẽ duy trì trạng thái tốt nhất, sẽ không tiếp tục sinh trưởng, cô không kịp thời thu hoạch cũng sẽ không rơi xuống đất thối nát.

Bận việc ở khu vực gieo trồng hơn nửa ngày, Diệc Thanh Thanh mới sắp xếp xong đất trồng rau và ruộng dược liệu.

Cô xoa eo nhìn ba vùng đất rào tre, trong lòng cảm thấy hài lòng.

Từ giờ trở đi, cho dù cô đi đến đâu, cho dù ở nông thôn hay thành phố, cô đều có được đất trồng rau, vườn

trái cây và ruộng dược liệu thuộc về mình.

Cho dù ngày mai tận thế tới cô cũng không sợ, bởi vì không gian tùy thân của cô ngoại trừ không thể sản xuất thịt, trên cơ bản đã có thể thực hiện tự cung tự cấp.

Cho dù toàn thân cô không có một đồng, cô cũng có thể ăn ngon uống ngon.

Đây là cảm giác an toàn, đây là tự tin!

Diệc Thanh Thanh thưởng thức một lát, nhìn dưới chân một lát, cảm thấy khu vực gieo trồng còn thiếu gì đó: Một con đường nhỏ bằng đá!

Chuyện này đơn giản, ngày mai cô sẽ chuyển sỏi đá ở sân sau nhà mình tới đây là được!

Dù sao không lâu sau cô sẽ phải rời khỏi nơi này, lúc trước cực khổ nhặt đá, còn có thể tiếp tục sử dụng trong không gian, thực sự quá tốt!

Bởi vì có thẻ tăng tốc gấp 3 lần, thực ra thời gian ở bên ngoài hiện giờ cũng coi như không muộn, thậm chí đủ cho cô ngủ bốn tiếng.

Trong giấc mơ, cô đội một bông hoa vàng trên đầu, ngồi trên cả một thế giới, đứng trên đỉnh thế giới, hai tay chống nạnh điên cuồng gào thét:

"Tôi… Là chúa tể của thế giới!"

Khi tỉnh lại, Diệc Thanh Thanh vỗ ngực an ủi mình, giấc mơ trái ngược với hiện thực, trong mơ cô là người

quá kỳ lạ, bởi vì ở hiện thực cô là người vô cùng nghiêm túc!

Cô phải rời giường làm việc cho tỉnh táo lại.

Sáng sớm tinh mơ trời còn chưa sáng, cô đã mặc áo bông dày đi nhặt sỏi đá trong sân, chuyển toàn bộ vào không gian, trải ra một con đường ở đó.

Chia khu vực gieo trồng thành hai nửa.

Bên trái là trồng cây ăn quả và rau, bên phải là trồng dược liệu và hương liệu.

Sau khi làm việc xong, trời đã sáng.

Cô chuẩn bị ít điểm tâm và kẹo, theo lời đám Lý Mộng Tuyết nói, ngày này sẽ có đứa bé trong đội tới chúc tết.

Quả nhiên không lâu sau đám Hổ Oa tới, Diệc Thanh Thanh hào phóng cho mỗi đứa bé một nắm kẹo:

"Chúc mừng năm mới!"

Chỉ trong nháy mắt Hổ Oa cũng đã tốt nghiệp tiểu học, mấy năm nay các bạn nhỏ cũng đã giúp cô không ít, mang tới rất nhiều vui sướng cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!