"Tỷ tỷ..." – giọng nàng khẽ nghẹn ngào, từng giọt mồ hôi li ti rịn ra trên trán, lăn xuống gò má ửng đỏ, dưới ánh trăng mờ ảo ánh lên những tia sáng nhạt.
Lúc này Cố Uẩn cũng chẳng dễ chịu gì, kìm nén rung động dâng trào trong lòng, nàng ôm lấy Khương Lê Bạch, nhẹ xoay vòng eo mảnh mai. Khi cất tiếng, giọng nàng đã mang chút khàn khàn trầm thấp:
"... Muốn đổi tư thế không?"
Đầu Khương Lê Bạch vẫn còn choáng váng, sau khi dần thích ứng, nàng cúi mặt, khóe mắt ửng đỏ nhẹ, khẽ đáp:
"Cứ... như vậy thôi..."
Cố Uẩn cũng hơi choáng, cơ thể nghiêng nghiêng.
Quanh đó, cỏ dại xào xạc theo làn gió đêm, tiếng côn trùng hòa quyện, tạo nên khung cảnh yên bình và đẹp đẽ chỉ thuộc về bóng tối thiên nhiên.
Cuối xuân, hơi thở mùa hạ đã lấp ló. Gió đêm không còn cái lạnh buốt đầu xuân, mà mang chút mát dịu.
Vì thế, khi cổ áo hơi hé mở, Khương Lê Bạch không hề thấy lạnh, ngược lại cảm nhận gió mát đêm nay thật khác biệt. Nàng khẽ kéo cổ áo rộng thêm, đón làn gió tự nhiên xua bớt hơi nóng, thở ra khoan khoái.
Ánh mắt Cố Uẩn sâu hẳn, đuôi mắt hẹp dài ánh lên tia sáng mê hoặc, sự lạnh lùng thường ngày tan biến, thay vào đó là vẻ quyến rũ đầy mê say.
Nàng đặt tay giữ vai tròn mịn của Khương Lê Bạch, rồi nhanh chóng đổi vị trí cùng nàng.
Khi Khương Lê Bạch tựa mềm mại lên thân cây khô phía sau, Cố Uẩn áp sát, đôi môi mỏng chạm lên làn môi anh đào đã hơi sưng đỏ.
Nếm trọn vị ngọt say, nàng nghiêng đầu, môi nóng rực lướt qua má nàng, rồi chậm rãi hôn xuống chiếc cổ thon dài.
Cảm giác tê dại lan khắp người, Khương Lê Bạch hé mắt nhìn bóng đêm mờ mịt, thấy cành lá đào khẽ lay, hoa rơi như cơn mưa nhỏ, mang chút sắc bén nhưng cũng dịu dàng thấm sâu vào nàng.
Nàng cắn nhẹ môi, lắng nghe tiếng gió, tiếng côn trùng, và âm thanh khe khẽ của những cọng cỏ nhỏ.
"Đừng cắn môi." – Cố Uẩn khẽ nắm khóe môi nàng, dịu dàng vuốt má – "Xung quanh chỉ có cây cối, đừng sợ."
Nói rồi, nàng ôm vai gầy của Khương Lê Bạch, cúi xuống hôn môi nàng.
Không xa, lá rụng bay khẽ, vài chiếc đậu lại trên người Khương Lê Bạch. Khi nàng run lên, mồ hôi từ trán rơi xuống làm ướt những chiếc lá mỏng ấy.
Một lúc lâu sau, đôi mắt Cố Uẩn phủ sương mờ, nàng vô thức cúi xuống, thấy áo khoác dính sương trên cỏ đã ướt đẫm.
Ngón tay nàng chạm nhẹ, liền ướt nước sương.
"Công chúa... Đất lạnh lắm, còn muốn tiếp tục sao?"
Khương Lê Bạch mệt rã rời, mí mắt nặng trĩu, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Cơn say chưa tan, nàng vẫn chưa thả lỏng được...
Chợp mắt nghỉ chút, nàng lại thấy toàn thân mất sức. Trong đầu như pháo hoa nổ tung, nàng rúc đầu vào vai Cố Uẩn, ôm chặt eo nàng:
"Tỷ tỷ... Tỷ tỷ... Chậm quá..."
Nghe vậy, Cố Uẩn khựng lại.
Nàng ho nhẹ, rồi một tay nắm cành đào khô, một tay đỡ lưng gầy của Khương Lê Bạch...
Gió đêm cuốn lá rụng, từng chiếc lìa cành, xoay tròn trong không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống.
Khi lá đã phủ kín mặt cỏ, gió cũng ngừng thổi.
Cố Uẩn hài lòng ôm Thất công chúa vào lòng, kéo cổ áo nàng lại, vén tóc dài, đơn giản búi gọn cho nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!