Chương 92: Phiên Ngoại

Từ khi tân hoàng đế đăng cơ, Dự quốc sau cơn nguy biến lại trở về những ngày yên bình như trước.

Không còn cảnh hai nước bao vây rình rập, không chỉ người dân vùng biên giới mà cả dân chúng nơi kinh thành cũng hưởng được cuộc sống thảnh thơi, yên ổn khi không còn bóng dáng chiến tranh.

Khi con người rảnh rỗi, họ lại tìm thú vui tụ họp, mở tiệc thưởng ngoạn phong cảnh, làm thơ đối câu, ngắm hoa tuyết trăng gió.

Trong vòng một tháng qua, kinh thành đã tổ chức mấy buổi tiệc thưởng cảnh, từ yến tiệc chúc mừng thành thân cho tới tiệc giao lưu.

Là tỷ tỷ ruột của tân hoàng đế, Gia Ninh công chúa đương nhiên trở thành vị khách được các gia chủ tổ chức yến tiệc săn đón nhất.

Thiệp mời nhiều như bông tuyết, bay tới phủ công chúa, ai nấy đều mong được nàng ưu ái. Nếu may mắn được công chúa nhớ mặt, biết đâu nàng sẽ nói vài lời tốt đẹp trước mặt hoàng thượng, điều đó hẳn sẽ mang lại lợi ích to lớn cho gia tộc họ.

Khương Lê Bạch ngồi nhìn chồng thiệp mời trước mặt, như thể đã đoán được hết tâm tư của những chủ nhân gửi thiệp.

Nàng tiện tay nhặt vài tấm xem qua rồi đặt sang một bên.

"Mấy buổi tiệc này chẳng cái nào thú vị. Cũng chỉ là một nhóm người lặp đi lặp lại, đồ ăn thì chẳng ngon, trò chơi cũng chẳng vui. Hay là khỏi đi."

Hơn nữa, giờ nàng là trưởng công chúa, lại là tỷ ruột của hoàng thượng. Nếu đi dự tiệc ở nhà này thì cũng phải đến nhà khác, bằng không sẽ khiến thiên hạ đồn đoán, suy xét xem liệu nàng có thiên vị nhà nào, ghét bỏ nhà nào.

Nghĩ thế, chi bằng chẳng đi nhà nào cho xong, vừa tránh bị dị nghị, vừa không gây mất lòng.

"Nhưng ở kinh thành lâu quá, đúng là buồn thật..." – nàng chống cằm nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

Cố Uẩn thu xếp lại chồng thiệp trên bàn, nghe nàng than vãn, suy nghĩ một lúc rồi nhẹ giọng đề nghị:

"Nếu công chúa thấy ở trong phủ buồn chán, hay là chúng ta cùng đến thôn trang ở vùng Kinh Giao nghỉ vài hôm?"

Gia Ninh công chúa vốn có mấy thôn trang ở Kinh Giao. Cố Uẩn nhớ có một nơi dưới chân núi, phong cảnh hữu tình, rất hợp để dạo chơi vào thời tiết này.

Từ kinh thành tới đó cũng không xa, đi về chỉ mất một ngày. Các nàng có thể đưa Ngôi Sao đi cùng, ở vài hôm rồi quay về, cũng chẳng phiền toái gì.

Khương Lê Bạch nhìn bầu trời xanh cùng mây trắng ngoài kia, trong lòng thấy xao động. Nhưng nàng vẫn băn khoăn, lo Ngôi Sao còn nhỏ, sợ con chưa quen môi trường mới hoặc chạy nhảy té ngã.

"Công chúa." – Cố Uẩn xoa đầu nàng, chậm rãi nói – "Ngôi Sao cũng đã hơn một tuổi, biết đi rồi. Đây là lúc con cần khám phá thế giới, chúng ta không thể để con mãi ở trong phủ."

Trong xã hội này, nữ nhi vốn chịu nhiều gò bó, đặc biệt là tiểu thư con nhà quyền quý. Hầu hết họ quanh năm không bước chân ra khỏi cửa, đến tuổi thì bị sắp đặt hôn sự, rồi sống cả đời trong hậu viện lo cho chồng con, chỉ ra ngoài khi có lễ tiệc hoặc đi chùa.

Cố Uẩn không muốn con gái mình sống một đời như thế.

Nàng biết mình không thể thay đổi cả những lễ giáo cổ hủ, nhưng trong khả năng, nàng sẽ cho con sự bao dung, ủng hộ lớn nhất, để con được bình an, vui vẻ, tự do trưởng thành.

Và nàng cũng mong Khương Lê Bạch nghĩ như vậy.

Sau khi trao đổi, hai tư tưởng khác nhau cuối cùng hòa hợp, thống nhất.

Bề ngoài, Khương Lê Bạch là công chúa cao quý, đoan trang, nhưng trong lòng lại có phần nghịch ngợm. Ừ thì... việc nàng lén đọc mấy cuốn thoại bản lung tung đã nói lên điều đó.

"Vậy đã quyết thì làm ngay. Hôm nay đi luôn!" – vừa quyết định xong, nàng lập tức phấn chấn, vỗ tay cười và chạy đi bảo Xuân Hỉ chuẩn bị hành lý.

Nhìn bóng nàng rạng rỡ dưới nắng, Cố Uẩn khẽ cong môi, ánh mắt tràn đầy dịu dàng như ánh trăng nhu hòa nơi chân trời.

Tới thôn trang Kinh Giao thì trời đã chạng vạng.

May là đã báo trước, nên đoàn vừa tới liền được dọn sẵn mâm cơm nóng hổi thơm lừng.

Đêm nay trăng sáng, gió nhẹ. Không biết có phải do tâm trạng hay không mà Khương Lê Bạch cảm thấy ngay cả không khí cũng trong lành hơn hẳn.

Nàng nhìn bàn ăn rồi lại nhìn khoảng sân ngập ánh trăng bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!