Trời vẫn chưa sáng, ngoài cửa sổ, những con chim sẻ đã ríu rít trên cành, kêu không ngớt.
Khương Lê Bạch đang mơ màng thì bất chợt bừng tỉnh khỏi một giấc mơ kỳ lạ, trên trán đẫm mồ hôi vì hoảng sợ. Khi nhận ra vừa rồi chỉ là ác mộng, đôi mắt vẫn còn mơ hồ buồn ngủ, nàng khẽ ngẩng đầu.
Bên cạnh, Cố Uẩn cũng đã tỉnh. Nàng đưa tay lau mồ hôi trên trán Khương Lê Bạch, dịu giọng:
– Trời còn chưa sáng, hay là ngươi ngủ thêm một lát nữa?
Đêm qua, Thất công chúa cứ trằn trọc mãi vì nhớ Ngôi Sao, lăn qua lộn lại trên giường, không sao ngủ được. Mãi đến nửa đêm mới miễn cưỡng chợp mắt được một, hai canh giờ.
Dù toàn thân mệt mỏi, nhưng lúc này Khương Lê Bạch đã không còn buồn ngủ:
– Không ngủ nữa. Chúng ta dậy sớm dọn dẹp, rồi đi đón Ngôi Sao về sớm một chút.
Khương Oánh muốn đoạt quốc ngọc tỷ, mục đích thế nào thì khỏi cần nói cũng biết.
Vì vậy, tuy rất lo cho sự an nguy của Ngôi Sao, nàng vẫn không thể để mọi việc xảy ra theo ý Khương Oánh.
Trước khi ngủ tối qua, nàng đã bàn bạc kỹ với Cố Uẩn: để Cố Uẩn giả làm thị nữ của mình cùng vào phủ Khương Oánh, sau đó lấy hộp đựng ngọc tỷ ra làm điều kiện yêu cầu Khương Oánh đem Ngôi Sao đến trước mặt họ, để đảm bảo con bé vẫn an toàn.
Khi đã dùng hộp đổi được Ngôi Sao, Cố Uẩn sẽ dùng năng lực khống chế người của Khương Oánh, vừa bảo vệ được Ngôi Sao, vừa không để ngọc tỷ rơi vào tay đối phương.
Sáng hôm ấy, gió xuân nhẹ thoảng.
Hai bên đường, các quán nhỏ đã bày biện đủ loại hàng hóa, người bán rong rao hàng nhộn nhịp. Một ngày bình yên bắt đầu như thường lệ.
Từ góc phố, một cỗ xe ngựa trông rất bình thường tiến vào. Vì đường đông, người đánh xe phải ghì chặt dây cương, cho ngựa đi chậm lại.
Ngồi bên trong, Khương Lê Bạch căng thẳng, trong lòng liên tục đếm thời gian còn bao lâu nữa sẽ tới phủ Khương Oánh.
Nàng vén màn xe nhìn ra ngoài hết lần này đến lần khác. Khi sắp không còn kiên nhẫn, tiếng ồn ào xung quanh dần lắng xuống, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại ổn định.
Khương Lê Bạch vén màn, xách váy nhanh chóng bước xuống.
Một tiểu nha hoàn đi bên xe cúi đầu đỡ nàng:
– Công chúa cẩn thận dưới chân.
Giọng nói quen thuộc, mảnh mai khiến Khương Lê Bạch khẽ liếc nhìn. Chỉ một thoáng sau, nàng đã thu hồi ánh mắt.
Dưới sự dẫn đường của người hầu, nàng đưa Cố Uẩn (đang cải trang thành thị nữ) cùng bước vào phủ Ngũ công chúa.
Trong sân phủ tràn đầy hơi thở mùa xuân, lá cây đung đưa theo gió, cánh hoa rơi xuống lả tả trên thảm cỏ xanh.
Không xa là một đình nhỏ quấn đầy dây leo xanh mướt, che bớt ánh nắng bên ngoài.
Nhìn thấy Thu Cúc canh gác bên ngoài, Khương Lê Bạch biết Khương Oánh đang ở trong đình.
– Thất công chúa. – Thu Cúc cung kính hành lễ rồi tránh sang một bên – Mời vào.
Thấy sắc mặt nàng không khác thường, lại không nhận ra Cố Uẩn giả trang, Khương Lê Bạch thầm thở phào.
Bên trong đình, bàn đá và mấy chiếc ghế đá được đặt xung quanh, dây leo phủ kín các cột đình, ánh nắng chỉ lọt qua lưa thưa.
Vừa bước vào, Khương Lê Bạch đã thấy Khương Oánh đang bế Ngôi Sao trong lòng.
– Ngôi Sao?!
Nàng bước lên một bước nhưng lại dừng lại, sợ hành động vội vàng sẽ khiến Khương Oánh khó chịu mà làm tổn thương đến con bé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!