Theo từng bước Cố Uẩn chậm rãi tiến lại gần, Khương Lê Bạch xấu hổ đến mức má ửng đỏ. Hàng mi nàng khẽ run, đôi mắt cứ nhìn sang trái, rồi sang phải, nhưng nhất quyết không dám dừng lại nơi thân ảnh Cố Uẩn.
Đầu ngón tay nàng run rẩy, ánh mắt hoảng hốt, nắm lấy chiếc khăn lông khô bên cạnh, luống cuống lau đi những giọt nước còn vương trên người Cố Uẩn.
Bất ngờ, bàn tay nhỏ nhắn bị nắm chặt. Khương Lê Bạch khựng lại, ngập ngừng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt Cố Uẩn đang lấp lánh như sóng nước, hỏi khẽ:
"Ngươi... bắt lấy ta... là muốn làm gì?"
Giọng nói mềm mại, ngọt như tẩm mật của nàng khiến lòng người say đắm.
Cổ họng Cố Uẩn khẽ chuyển động, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* ngón tay thon xanh mướt của thiếu nữ, một luồng tình ý mơ hồ, ám muội như đang dần dần lan tỏa.
"Công chúa." Trong đáy mắt Cố Uẩn ánh lên chút xấu hổ, "Ngươi... không sợ ta sao?"
Có lẽ dáng vẻ thẹn thùng của Thất công chúa đã cho nàng thêm dũng khí, khiến nàng tin rằng cho dù Khương Lê Bạch là nữ tử của vạn năm trước, xuất thân trong lễ giáo cổ xưa, thì cũng sẽ không vì thân thể của nàng mà sợ hãi.
Khương Lê Bạch hiểu rõ ý tứ trong lời Cố Uẩn.
Người con gái trước mắt, thân thể không vướng sợi tơ, trong ánh nến lay lắt, mái tóc dài buông xõa trên vai và cổ, lộ ra làn da trắng mịn như tuyết.
"Bổn cung vì sao phải sợ ngươi?" Khương Lê Bạch khẽ rũ mắt, eo thon mềm mại khẽ nghiêng về phía nàng, "Ngươi không phải yêu quái, cũng sẽ không làm ta bị thương."
Tuy lúc ban đầu, khi biết Cố Uẩn khác mình, nàng quả thật đã bị chấn động và có phần sợ hãi. Nhưng trong những ngày hai người giữ khoảng cách, nàng đã hiểu rõ lòng mình.
Cố Uẩn đã chiếm trọn tâm trí nàng, khiến nàng chẳng nỡ giận lâu.
Sau khi Cố Uẩn rời kinh hơn nửa tháng, nàng biết rằng mình muốn thay nàng xả cơn tức, nhưng sâu trong lòng, đó còn là vì muốn tránh cho nàng bị thương tổn thêm.
Nỗi buồn sâu trong mắt Cố Uẩn nàng đều trông thấy. Nàng không muốn tiếp tục giận dỗi, cũng chẳng muốn nhìn thấy Cố Uẩn vì thái độ của mình mà thất vọng, đau lòng.
Vậy nên, sao nàng có thể sợ nàng ấy chứ... Nếu có sợ, thì chỉ là sợ Cố Uẩn sẽ rời khỏi nàng mãi mãi.
Giữa cõi đời hỗn loạn này, có những người cả đời cũng khó gặp được một mối tình chân thành để cùng nhau đi hết quãng đời.
Nàng may mắn, vô cùng may mắn, khi gặp được Cố Uẩn – người cùng nàng trao trọn tấm lòng.
Nàng chẳng muốn vì những chuyện không đáng mà tiếp tục giận dỗi. Lúc này, nàng chỉ muốn ôm chặt lấy người ấy.
Đã lâu lắm rồi, nàng chưa được cảm nhận vòng tay ấm áp của Cố Uẩn.
Nghĩ vậy, Khương Lê Bạch không còn do dự. Nàng bước lên hai bước, vòng tay ôm lấy eo thon nhỏ của Cố Uẩn.
Hơi ấm nóng bỏng từ lòng bàn tay truyền sang, nàng ngẩng đầu, gương mặt thoáng ửng hồng:
"Chỉ cần sau này ngươi không gạt ta, không giấu ta điều gì, ta sẽ mãi như thế này, nắm chặt lấy ngươi, vĩnh viễn không buông tay."
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh như ẩn chứa muôn vệt sáng nhỏ, dịu dàng mà có chút quyến luyến.
Tim Cố Uẩn khẽ run lên, nàng không nói gì thêm, chỉ khom người xuống, dịu dàng hôn lên khóe môi Khương Lê Bạch, dùng hành động để trả lời.
Môi chạm môi, quấn quýt không rời. Khương Lê Bạch nhắm mắt lại, tay chậm rãi vòng ra sau ôm lấy cổ nàng.
Nụ hôn dịu dàng tựa như ánh nắng ấm áp, bao trùm cả hai, đưa họ chìm vào sự ngọt ngào đến say mê.
Ánh nến khẽ lay, rèm lụa tung bay...
"Cốc cốc cốc ——"
Tiếng gõ cửa gấp gáp phá tan cảnh xuân mơ màng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!