Chương 49: (Vô Đề)

Mọi chuyện đã được làm rõ ràng, Cố Uẩn cũng không ở lại thêm. Sau khi hành lễ với hoàng thượng, nàng liền rời khỏi điện Càn Minh.

Mặt trời lặn kéo dài những bóng đổ, ánh chiều vàng chồng lớp nơi chân trời, nhuộm đỏ rực cả một vùng.

Ngựa phi không nghỉ hướng về phủ công chúa. Cố Uẩn chưa kịp chỉnh trang bản thân đã vội tới ngoài sân chính.

Gần tới nơi, lòng nàng càng thêm hồi hộp.

Nàng đã rời kinh thành hơn nửa tháng. Ngôi sao nhỏ đã tròn một tháng tuổi.

Không biết, ngôi sao còn nhớ nàng không? Còn công chúa... liệu còn muốn cho nàng một cơ hội?

Mang theo muôn vàn tâm trạng, Cố Uẩn đẩy cánh cửa sân chính.

— "Phò mã gia?!" — Thấm Nhi canh ở cửa kinh ngạc thốt lên. Nàng cứ tưởng phò mã sẽ ở lại cung thêm lâu nữa.

Cố Uẩn bước đến ngoài phòng, thấp giọng hỏi:

— "Công chúa có ở trong phòng không?"

Thấm Nhi nhìn bộ quần áo lấm lem trên người nàng, mái tóc tuy búi gọn nhưng trông như đã lâu chưa gội... Gương mặt gầy gò phủ một lớp bụi mờ, cả người toát lên vẻ phong trần mệt mỏi, rõ ràng chưa kịp chỉnh tề lại.

— "Công chúa đưa tiểu quận chúa sang phủ Ngũ công chúa chơi, chắc phải tối mới về." — Nàng hạ giọng, cẩn thận nhắc: — "Phò mã, hay là trước tắm rửa thay bộ y phục mới?"

Dù trong giọng Thấm Nhi không hề có ý chê bai, nhưng Cố Uẩn cúi đầu nhìn bản thân vẫn thấy ngượng ngùng.

May mà công chúa chưa thấy nàng trong bộ dạng này.

Chẳng mấy chốc, nước ấm đã được chuẩn bị sẵn trong nhà tắm.

Cố Uẩn nhận bộ quần áo Thấm Nhi tìm cho, rồi đóng cửa lại.

Trong phòng mờ mịt hơi nước, nàng nhanh chóng cởi y phục, thả mái tóc dài.

Khi toàn thân chìm vào làn nước ấm, nàng mới cảm giác như mình sống lại.

Trước khi ra ngoài, nàng luôn phải cẩn thận, đến việc tắm cũng chỉ là qua loa. Hơn nữa, trên đường trở về, nàng ngày đêm thúc ngựa, chẳng có thời gian tắm rửa.

Ngâm mình trong nước, toàn thân nàng như được thả lỏng.

Hơi nóng bốc lên, mí mắt nàng khẽ khép lại, mơ màng sắp ngủ.

Trời vừa sẩm tối, Khương Lê Bạch đưa ngôi sao nhỏ trở về phủ.

Ngôi sao vừa mới ngủ, nàng liền để vú nuôi bế đi ru.

— "Công chúa, phò mã đã về rồi!" — Thấm Nhi vui mừng báo tin, sợ công chúa chưa hay.

Nghe vậy, Khương Lê Bạch khựng lại, tim đập nhanh. Nàng đảo mắt tìm quanh nhưng không thấy bóng ai.

— "Nàng đâu?"

Thấm Nhi chỉ sang nhà bên:

— "Phò mã vừa về, đang tắm rửa thay đồ."

Muốn gặp ngay người đang ở gần kề, Khương Lê Bạch cố nén xúc động, nhưng niềm vui trong mắt nàng không giấu được.

— "Phò mã đã ăn tối chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!