Mấy ngày nay, trên suốt chặng đường hành quân, Cố Uẩn biết Trương Kỳ vốn có ý kiến với mình. Vì thế, nàng thường tránh chủ động tìm đến hắn để khỏi bị coi là một kẻ phiền phức.
Nhưng giờ đây, khi đã đến tận biên giới, nếu cứ mãi ở trong doanh trại thì việc nàng theo quân rời kinh thành sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nàng vẫn muốn nhanh chóng bắt được Nhị hoàng tử đưa về kinh.
Dù gì thì ở nhà, phu nhân và con gái nàng vẫn đang chờ nàng trở về.
"Thưa tướng quân, ý chỉ của Hoàng thượng khi phái ta tới đây là để cùng tham chiến." Cố Uẩn thản nhiên quét mắt nhìn tấm bản đồ địa hình trải trước mặt Trương Kỳ.
Trương Kỳ thấy nàng không nghe lời khuyên thì nổi giận:
"Người trẻ tuổi đừng ham hố. Mọi việc đều phải biết lượng sức. Ngươi chưa từng có kinh nghiệm ra tiền tuyến, cũng chẳng biết hành quân hay bố trí chiến lược. Đừng đến làm phiền bản tướng quân!
Bản tướng quân đã phái tám ngàn binh mã truy kích. Không quá ba ngày, Nhị hoàng tử chắc chắn sẽ bị bắt! Đến lúc đó, Thất phò mã muốn lập công gì, chỉ cần không quá đáng, bản tướng quân sẽ sắp xếp cho..."
Cố Uẩn nghe mà thấy nhức đầu:
"Ý ngươi là... đã cho quân vào núi rồi?"
Tên Trương Kỳ này! Hắn dám tự tiện phái quân vào núi!
Ai mà biết có đúng như lời hắn nói, rằng chỉ ba ngày là bắt được Nhị hoàng tử hay không?
Trong lòng Cố Uẩn vẫn thấy không đáng tin chút nào.
Ngay cả một lão tướng như Cao tướng quân cũng từng trúng độc thủ, vậy mà Trương Kỳ lại quá xem nhẹ tình hình. Hắn không lo Nhị hoàng tử đường cùng tất bật phản công, lợi dụng địa hình hiểm trở trong núi để đánh trả sao?
Theo lời Trương Kỳ, hiện tại doanh trại có chưa đến năm ngàn quân trấn giữ.
Nếu Nhị hoàng tử thông minh, tránh giao chiến trong núi rồi bất ngờ phản công vào đại doanh...
Nhưng Trương Kỳ là chủ soái, đã cho quân xuất phát, nàng cũng khó mà nói thêm gì ngoài việc nhắc hắn đề phòng xung quanh đại doanh.
"Tướng quân đã cho quân vào núi, vậy hiện giờ trong doanh còn khoảng năm ngàn binh mã? Nếu Nhị hoàng tử quay lại vây công doanh trại, liệu số quân còn lại có chống đỡ nổi không?"
Trương Kỳ nghe vậy chỉ thấy khó tin. Tống phó tướng đã dẫn quân tinh nhuệ từ biên giới đến, còn quân hắn phái đi cũng đang tiến vào núi, chỉ vài ngày nữa là vây được Nhị hoàng tử.
Trong tình thế này, Nhị hoàng tử còn có thể quay lại núi sao?
Hắn khoát tay:
"Việc chiến trường, phò mã không hiểu đâu. Ngươi cứ về lều nghỉ ngơi đi. Nếu rảnh quá, bản tướng quân sẽ chọn cho ngươi vài quân nhân đến hầu hạ..."
Gân xanh trên trán Cố Uẩn giật giật, nàng lạnh mặt:
"Không cần."
Dứt lời, nàng xoay người bỏ ra ngoài, không muốn nói thêm với Trương Kỳ.
Nàng biết hắn vốn chướng mắt mình, nhưng không ngờ hắn lại nhục mạ đến thế.
Nếu hắn không nghe khuyên bảo, nàng cũng chẳng cần mất thời gian ở đây.
Ra khỏi trướng, nàng ngẩng nhìn bầu trời.
Trời đã chạng vạng, chẳng bao lâu nữa màn đêm sẽ phủ xuống.
Nàng không thể cứ ở lại doanh trại. Trực giác mách bảo sự việc sẽ không đơn giản như Trương Kỳ nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!