Chương 42: (Vô Đề)

Trên gương mặt Cố Uẩn hiện rõ vẻ căng thẳng, điều này lọt hết vào mắt Khương Lê Bạch.

Nàng nắm lấy tay Cố Uẩn, khẽ lắc đầu:

"Chắc là không phải đâu."

Nàng có cảm giác, có lẽ chỉ là hơi động thai, chứ chưa phải sắp sinh.

"Ngửi thấy hương thơm trên người nàng, ta thấy dễ chịu hơn nhiều."

Nghe vậy, Cố Uẩn tiếp tục tỏa ra mùi tin tức tố an thần.

Chẳng bao lâu sau, Triệu thái y vội vã mang theo hòm thuốc, cùng Xuân Hỉ bước nhanh vào.

"Công chúa, người vẫn ổn chứ?" – Xuân Hỉ lo lắng hỏi, sợ rằng công chúa sẽ sinh non.

Nàng giúp Triệu thái y đặt hòm thuốc ngay ngắn, rồi đứng sang một bên để ông bắt mạch cho công chúa. Sau đó, nàng bước lại gần bên Khương Lê Bạch.

Gương mặt Khương Lê Bạch hơi tái nhợt, nhưng trông không quá đau đớn, điều này khiến Xuân Hỉ cũng yên tâm hơn một chút.

Triệu thái y bắt mạch xong liền nói:

"Công chúa chỉ là bị kinh hãi, suy nghĩ nhiều nên động thai. Chỉ cần tĩnh dưỡng cẩn thận thì sẽ không sao."

Ông đặt hòm thuốc sang một bên, ngồi xuống bàn và bắt đầu kê đơn:

"Chốc nữa, Xuân Hỉ hãy cử người theo ta lấy thuốc. Sắc ba bát nước còn một bát cho công chúa uống."

Xuân Hỉ nhận tờ đơn thuốc từ tay Triệu thái y, gật đầu:

"Vâng, làm phiền thái y."

Triệu thái y buông bút, rồi chuyển sang báo tin bên ngoài:

"Chuyện đêm qua tuy bất ngờ, nhưng Nhị hoàng tử không đủ nhân lực, nên vừa vào cung đã bị đánh lui liên tiếp.

Hoàng thượng cùng Quý phi nương nương đều mạnh khỏe, không bị thương. Công chúa có thể yên tâm.

Hiện giờ, Hoàng thượng đang bận xử lý tàn dư phản loạn và các quan lại tham gia bức vua thoái vị, đồng thời truy bắt Nhị hoàng tử đã nhân loạn bỏ trốn."

Khương Lê Bạch khẽ gật đầu:

"Bổn cung đã rõ, đa tạ đại nhân."

Nàng ra hiệu cho Xuân Hỉ lấy ít bạc thưởng cho Triệu thái y.

Sau khi mọi người rời đi, Cố Uẩn ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng xoa bàn tay hơi sưng của Khương Lê Bạch:

"Giờ thì nàng yên tâm chưa? Hoàng thượng và Quý phi nương nương đều bình an thật mà."

Khương Lê Bạch cụp mắt, khẽ "Ừ" một tiếng.

Giờ nàng đã hoàn toàn bình tĩnh, và bắt đầu nghĩ lại chuyện xảy ra đêm qua.

Chỉ trong vòng một ngày một đêm, Nhị hoàng huynh đã dám bức vua thoái vị.

Cảm giác thật quá mức khó tin.

Trước đây, nàng biết Nhị hoàng huynh có ý định với ngôi báu, nhưng chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ ra tay trắng trợn như vậy – lại còn đột ngột và dữ dội đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!