Chương 40: (Vô Đề)

Nhắc đến chuyện Khương Lê Bạch có thai, sắc mặt Dự hoàng lập tức lạnh xuống:

"Cái tên khốn đó... vẫn chưa tìm ra tung tích sao?"

Nguyên Quý phi lắc đầu:

"Tạm thời vẫn chưa."

Ngay hôm biết tin Gia Ninh bị làm nhục, nàng đã lập tức phái người truy tìm kẻ đó, định rằng bất kể hắn là ai, giữ chức vụ gì, cũng sẽ bí mật xử lý cho xong.

Nhưng người được phái đi báo lại rằng... vẫn không tìm thấy hắn.

Không còn cách nào khác, nàng chỉ đành tiếp tục sai người âm thầm tìm kiếm, đồng thời trấn an Gia Ninh, nói rằng kẻ đó đã bị trừng trị, sẽ không còn cơ hội làm hại nàng nữa.

Nhờ vậy, Gia Ninh mới dần thoát khỏi nỗi hoảng loạn và mơ hồ sau đêm hôm đó.

Chỉ là... hơn nửa tháng sau, Gia Ninh lại có những dấu hiệu khác thường của phụ nữ mang thai. Thái y bắt mạch xong, quả nhiên chuẩn đoán hỉ mạch.

Khoảnh khắc ấy, nàng chỉ thấy ân hận vô cùng—tại sao mình lại không bảo vệ tốt Gia Ninh...

Gia Ninh là công chúa cao quý, là bảo bối mà nàng nâng niu trong lòng bàn tay, là giọt máu duy nhất của nàng và Hoàng thượng... Nàng tuyệt đối không thể để trên người Gia Ninh có thêm vết nhơ. Vì thế, nàng sai Triệu thái y pha thuốc phá thai. Nhưng đứa bé này như một vật kỳ dị, thế nào cũng không bỏ được!

Khi thai đã sắp tròn một tháng, Hoàng thượng đành bất lực, buộc phải nhanh chóng chọn phò mã cho Gia Ninh. Cuối cùng, An Dương bá phủ được chọn—một nhà không có thực quyền, chỉ giữ hư tước.

Nào ngờ, sau đó thế tử An Dương bá lại gây ra biết bao chuyện rắc rối.

"Nhất định phải sớm tìm ra hắn. Tai họa ngầm này không thể để tồn tại." – Dự hoàng lạnh giọng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nguyên Quý phi.

"Gia Ninh đang mang thai tháng cuối, chịu không nổi những kích động này." Trong lòng nàng chỉ còn lo lắng cho đứa bé và con gái, tuyệt đối không để ai làm hại Gia Ninh thêm nữa. "Thần thiếp cũng sẽ bảo phụ thân phái thêm người đi tìm."

Việc này không thể kéo dài, nhất định phải xử lý tên khốn ấy trước khi Gia Ninh sinh con.

Gió xuân khẽ thổi, hơi ấm mùa xuân lặng lẽ lan tới.

Ngày trôi qua chậm rãi, thoắt cái đã sang tháng Tư.

Tin nhị hoàng tử có con trai trưởng ra đời phá vỡ sự yên tĩnh lâu nay của kinh thành.

Bởi đứa bé là hoàng tôn của hoàng thất, Vinh Vương phủ mở tiệc lớn ăn mừng, mời khắp các hoàng thân, quý tộc, thế gia danh môn. Phủ công chúa Gia Ninh cũng nhận được thiệp mời.

Khương Lê Bạch cầm tấm thiệp vàng ngắm qua, rồi tùy tay đặt sang một bên.

Nàng biết, chắc chắn phải đi. Dù không muốn có quá nhiều liên hệ với nhị hoàng huynh, nhưng đây là chuyện vui, nàng không bệnh không tật, nếu không đi sẽ khiến người ta suy đoán rằng nàng bất hòa với nhị hoàng tử.

Chuyện này lọt vào tai kẻ có tâm, e rằng sẽ sinh ra nhiều điều thị phi.

Hơn nữa, mấy hôm trước nhị hoàng huynh liên tục bị phụ hoàng quở trách vì vài chuyện nhỏ. Lần này hắn làm tiệc rình rang, e rằng cũng muốn nhân danh hoàng tôn để Hoàng thượng nguôi giận, không tìm lỗi ở hắn nữa.

Vì thế, nếu nàng không đi, có khi nhị hoàng huynh sẽ ghi hận nàng.

"Công chúa, nô tỳ đã chọn sẵn lễ vật đưa đến Vinh Vương phủ, ngài xem có cần thêm gì không?" – Xuân Hỉ đặt danh sách lễ vật trước mặt Khương Lê Bạch.

Nàng nhìn qua rồi gật nhẹ:

"Vậy là đủ. Ngươi chọn tốt rồi, không cần thêm gì nữa."

Xuân Hỉ thu lại danh sách.

"Công chúa, ngài đã tám tháng thai rồi, đúng là thời điểm quan trọng. Hay là tìm cớ để không đi Vinh Vương phủ?" – Xuân Hỉ cẩn trọng khuyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!