Cố Uẩn vừa dứt lời, tim Khương Lê Bạch bỗng đập liên hồi, từng nhịp mạnh mẽ như muốn phá tung lồng ngực.
Nàng nói... nàng không ngại.
Còn muốn trân trọng, yêu thương nàng và cả đứa trẻ trong bụng...
Khương Lê Bạch quay đầu, chạm thẳng vào ánh mắt của Cố Uẩn.
"Những lời ngươi vừa nói... không phải là đang dối gạt ta đấy chứ?"
"Đương nhiên là thật." Lúc này, Cố Uẩn đã không còn ý định trốn tránh.
Nàng muốn ngay lúc này, ngay khoảnh khắc này, nói hết tất cả cho Thất công chúa.
Bất kể sau khi biết sự thật, Thất công chúa có hận nàng hay không...
Bất kể có muốn cắt đứt quan hệ hay không...
Bất kể có quyết định sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa...
Nàng cũng không muốn tiếp tục giấu giếm.
Nhìn sâu vào đôi mắt như phủ sương mờ của thiếu nữ trước mặt, Cố Uẩn từng chữ một mở miệng:
"Công chúa... đứa trẻ trong bụng ngươi, chính là con của ta. Thật ra, đêm đó..."
"Cốc! Cốc! Cốc!" – tiếng gõ cửa bên ngoài bất chợt vang lên, cắt ngang lời sắp thốt ra.
Xuân Hỉ ghé sát lỗ tai, nghe ngóng động tĩnh bên trong, rồi cất giọng nghi hoặc:
"Công chúa? Nô tỳ có việc cần bẩm báo."
Trong phòng, cả hai người lập tức im lặng.
Khương Lê Bạch khẽ siết tay Cố Uẩn, ánh mắt lấp lánh:
"Nếu ngươi đã không ngại, vậy thì những gì ta nói trước đó... vẫn còn hiệu lực."
Nói xong, nàng vòng tay lên cổ Cố Uẩn, kiễng mũi chân, in một nụ hôn nhẹ như chạm cánh hoa nơi khóe môi nàng.
Hơi thở ngọt ngào phủ lên, khiến Cố Uẩn thoáng chốc ngẩn người.
Ngay sau đó, Khương Lê Bạch đỏ mặt kết thúc nụ hôn dịu nhẹ ấy:
"Xuân Hỉ tìm ta có việc, ta ra xem một chút."
Đợi đến khi bóng dáng nàng khuất hẳn, Cố Uẩn mới khẽ đưa tay sờ khóe môi, vẫn còn vương hơi ấm.
Nàng vẫn chưa kịp nói rõ sự thật với Thất công chúa, vậy mà chỉ một câu nói vừa rồi thôi, công chúa đã vui vẻ hòa thuận trở lại với nàng?
Có phải... Thất công chúa thật sự rất thích nàng?
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, một cảm giác bất an và khó xử liền dâng tràn trong lòng Cố Uẩn, xâm nhập từng chút một.
Dũng khí vừa mới gom góp được để thẳng thắn... lại tan biến.
"Chuyện là như vậy. Quý phi nương nương biết ngài rất để tâm tới tin tức về tên hắc y nhân ám sát Nghiêm tiểu thư, nên vừa tra ra liền lập tức sai người truyền đến cho ngài."
Trên đường đi đến thư phòng cùng Thất công chúa, Xuân Hỉ đã đơn giản thuật lại tin vừa nhận được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!