Chương 34: (Vô Đề)

Cố Uẩn đang mải mê đọc đến say sưa thì tiếng của Khương Lê Bạch vang lên, kéo nàng về thực tại. Nàng ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn, bắt gặp dáng vẻ vội vàng, gấp gáp trở lại của Khương Lê Bạch.

"... Vừa mới đọc đến đoạn vị Vương gia mưu mô kéo áo ngoài của vương phi, rồi lại vén yếm nàng lên..."

Nghe đến đây, Khương Lê Bạch ho nhẹ hai tiếng, cố gắng lảng tránh ánh mắt nóng bỏng và phức tạp của Cố Uẩn:

"Nếu không... ngươi đừng đọc nữa, chúng ta bàn chuyện chính sự một chút được không?"

Thái dương Cố Uẩn giật nhẹ:

"Nhưng đây là đoạn quan trọng... công chúa có thể cho ta đọc hết đoạn này trước được không?"

Dù không muốn thừa nhận, nhưng giờ phút này Cố Uẩn thật sự rất khó chịu.

Tối hôm qua, nàng vốn đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng lại bị Thất công chúa lạnh lùng từ chối, khiến nàng ấm ức cả đêm. Hôm nay lại bị giữ chân trong phòng, không thể ra ngoài, chỉ biết quanh quẩn, khiến nàng càng thêm bứt rứt.

Khó khăn lắm mới tìm được một cuốn thoại bản để giết thời gian, lại đang đọc đến đoạn cao trào, thì lại bị Thất công chúa cắt ngang...

Khương Lê Bạch: "???"

Thì ra Cố Uẩn lại hứng thú với mấy cuốn thoại bản này đến vậy sao?! Cả buổi sáng ôm chặt không rời tay?

Cố Uẩn bị ánh mắt to tròn, lấp lánh của Khương Lê Bạch nhìn chằm chằm đến khô cổ họng, khẽ nuốt nước bọt:

"Công chúa... có muốn cùng ta đọc không?"

Khương Lê Bạch nheo mắt nhìn nàng hồi lâu, rồi nghĩ: cùng đọc cũng tốt. Như vậy nếu gặp phải đoạn nào quá nhạy cảm, mình vẫn kịp thời che lại, không để Cố Uẩn thấy.

Hơn nữa, lúc này nàng cũng muốn phối hợp cùng Cố Uẩn diễn trọn vở kịch "dưỡng thương" – để người ngoài tin rằng nàng thực sự bị thương nặng và đang được công chúa tận tình chăm sóc.

Thấy Thất công chúa khẽ gật đầu, Cố Uẩn liền nhấc góc chăn, ý mời nàng ngồi cùng trên giường.

"Trời lạnh như vậy, trong chăn vẫn ấm hơn. Hay là... công chúa sợ ta ban ngày ban mặt lại làm gì ngươi sao?" – Cố Uẩn nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi.

Khương Lê Bạch nghĩ một lát, thấy cũng đúng. Ban ngày ban mặt, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì quá đáng.

Nàng tháo áo choàng, cởi lớp váy ngoài, gỡ trâm cài trên tóc, rồi chậm rãi bò lên giường.

Cố Uẩn đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nóng rực dán chặt lên thân hình nàng. Chờ nàng ngồi xuống bên cạnh, nàng mới nhẹ đỡ eo nàng một cái rồi thu tay lại.

Trong chăn ấm áp, thoang thoảng mùi trầm hương trên người Cố Uẩn.

Vừa kéo chăn đắp lên mình, Khương Lê Bạch liền bị Cố Uẩn kéo vào lòng. Nàng nhíu mày:

"Ngươi ôm ta làm gì?"

Cố Uẩn đặt cuốn sách giữa hai người, giọng điềm tĩnh:

"Ôm nhau thì sẽ ấm hơn."

Thấy nàng chỉ đơn thuần ôm chứ không làm gì khác, Khương Lê Bạch cũng thôi không nói, quay đầu nhìn sang cuốn thoại bản.

"... Vương gia nổi gân xanh thái dương, bàn tay to vén áo ngoài của vương phi, để lộ xương quai xanh tinh tế và bờ vai trắng như ngọc. Cảnh tượng mê người khiến mắt Vương gia đỏ lên. Hắn bất chấp vương phi giãy giụa, lập tức kéo yếm nàng xuống..."

Đọc đến đây, mặt Khương Lê Bạch nóng bừng. Nàng không dám đọc tiếp, chỉ đợi Cố Uẩn lật sang trang mới.

Nhưng chờ mãi vẫn chưa thấy nàng lật.

Khương Lê Bạch cắn môi, liếc sang:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!