Chương 24: (Vô Đề)

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau như kết nối một sợi dây vô hình.

Thời gian ở khoảnh khắc này dường như ngừng lại...

Một khoảng sáng bất chợt hắt vào mí mắt Khương Lê Bạch. Nàng chớp mắt, thấy Cố Uẩn như vừa mới tắm xong, làn da trắng nõn ánh lên sắc hồng mỏng, dưới ánh nến phản chiếu thành một thứ ánh sáng quyến rũ mê người...

Cảnh tượng này khiến tim Khương Lê Bạch lập tức đập nhanh dồn dập. Ánh mắt nàng vô thức trượt xuống, và khi thấy rõ đường cong mơ hồ kia, nàng hít mạnh một hơi lạnh.

Cái đó... là gì...?!

Nàng nghi ngờ mình hoa mắt, chớp chớp liên tiếp rồi nhìn kỹ lại..... Dù Cố Uẩn đã dùng một tay che kín, nhưng sự mềm mại kia vẫn lọt vào tầm mắt Khương Lê Bạch.

Trong thoáng chốc, đầu óc nàng như trống rỗng. Làm sao trên người Cố Uẩn lại có... thứ giống hệt nàng?

– ... Cố... Cố Uẩn??? – Giọng nàng run lên.

Khuôn mặt vẫn là Cố Uẩn, nhưng sao thân thể kia lại là nữ tử?! Khương Lê Bạch chết lặng một hồi lâu, không thể phản ứng.

Đôi tai Cố Uẩn ửng đỏ, giọng nàng nhỏ lại:

– ... Là ta.

Đây là lần đầu nàng bị người khác nhìn thấy cơ thể tr*n tr**. Dù Thất công chúa là "phu nhân" của nàng, hơn nữa các nàng còn có một đứa nhỏ, nhưng bị nhìn chằm chằm như thế vẫn khiến nàng bối rối.

Giọng nói quen thuộc, bình thản ấy vang lên bên tai Khương Lê Bạch, khiến nàng khó tin, phải đưa tay che miệng, nuốt ngược tiếng hét vừa muốn bật ra.

– Ngươi... ngươi... – Nàng run rẩy mãi vẫn chẳng nói thành câu, đầu óc chỉ quẩn quanh một ý nghĩ: có phải mình hoa mắt mới thấy trước ngực Cố Uẩn lại có thứ mềm mại của nữ tử?

Cố Uẩn một tay che phía dưới, một tay che phía trên, gương mặt nóng bừng vì xấu hổ:

– Công chúa... ngươi còn muốn nhìn bao lâu?

– A—! – Nhận thức quay lại, Khương Lê Bạch không kìm nổi hét lên. Như thể chỉ cần hét đủ lớn, nàng có thể phá vỡ ảo giác trước mắt...

Cố Uẩn hít sâu, bất chấp tất cả, nhanh chóng quấn áo trong quanh eo che kín người, rồi bước tới, nắm lấy cổ tay công chúa, ấn nàng dựa vào cửa, bàn tay kia che miệng nàng.

– Công chúa, ngươi kêu như vậy sẽ dẫn người đến. – Hơi thở mát lạnh sau khi tắm phả vào mặt Khương Lê Bạch, khiến làn da nàng cũng nhuốm hồng.

Ở khoảng cách gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau, Khương Lê Bạch thấy rõ làn da trắng mịn, môi mỏng ướt át, hàng mi dài khẽ run... và đôi mắt hẹp dài phản chiếu khuôn mặt nàng đầy hoảng loạn. Tất cả khiến tim nàng rung lên.

– Ngươi... ngươi là nữ tử?! – Giờ nàng mới thật sự nhận ra. Dù Cố Uẩn mang khí chất thiếu niên thanh tú, gương mặt nàng vẫn quá mềm mại, làn da trắng nõn kia hoàn toàn thuộc về nữ tử.

– ... Là. – Cố Uẩn thấy công chúa đã hạ giọng, mới buông tay khỏi miệng nàng.

Nghe nàng thừa nhận, Khương Lê Bạch vẫn thấy đầu óc mơ hồ. Trong đầu chỉ còn một ý niệm — Cố Uẩn... lại là nữ tử!

Bấy giờ, bên ngoài vang tiếng gõ cửa cùng giọng hầu gái:

– Công chúa, có chuyện gì vậy?

Không khí căng thẳng bị phá vỡ. Khương Lê Bạch đỏ mặt, định đẩy Cố Uẩn ra:

– Không có gì, lui xuống đi.

Nhưng nàng quên mất Cố Uẩn vẫn chưa mặc y phục, tay nàng vô tình chạm vào phần mềm mại kia. Cảm giác ấm áp truyền thẳng lên lòng bàn tay, khiến nàng cúi xuống nhìn, rồi lập tức rụt tay về.

– Xin lỗi... bổn cung không cố ý... – Nàng bối rối cực độ, trong đầu rối loạn.

Ánh mắt Cố Uẩn có chút phức tạp — bất đắc dĩ, nhẫn nhịn, và cả ngượng ngùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!