Chương 23: (Vô Đề)

"Bất quá, có chuyện muốn ngươi hiểu rõ... Gia Ninh nàng..."

Nguyên Quý phi chưa nói hết câu thì đã bị Khương Lê Bạch cắt ngang:

"Mẫu phi, nhi thần chợt nhớ trong phủ còn có việc cần xử lý, hôm nay... hôm nay không thể ở lại bầu bạn cùng người."

Nghe vậy, Nguyên Quý phi lập tức hiểu, con gái mình vẫn chưa muốn để Cố Uẩn biết chuyện mình đang mang thai. Nhưng hiện tại đã gần hai tháng, nếu còn kéo dài, e là khó giấu thêm được nữa.

Tuy nhiên, thấy trong mắt Khương Lê Bạch ánh lên vẻ cầu xin, Nguyên Quý phi lại không đành lòng ép.

"Đã có việc, vậy ngươi cứ về đi." Bà liếc qua Cố Uẩn, người vẫn ngơ ngác chưa rõ chuyện, rồi mơ hồ nhắc khéo công chúa: "Chỉ là, chuyện gì cũng có nặng nhẹ, nhanh chậm. Ngươi phải nghĩ thật kỹ."

"Vâng, nhi thần đã rõ." Khương Lê Bạch khẽ nhắm mắt đáp lời.

Rời Trường Xuân Cung, Cố Uẩn nhanh bước theo sau, đi đến bên cạnh Khương Lê Bạch.

Từ lúc mới gặp lại công chúa khi nãy, nàng đã cảm thấy thái độ của Thất công chúa có gì đó khác thường. Hơn nữa... hình như từ đầu đến giờ, công chúa chưa một lần nhìn thẳng vào nàng.

Tựa như từ sau buổi phó yến trở về, công chúa đã trở thành như thế này — không còn nổi giận mắng mỏ, cũng chẳng giữ dáng vẻ ngạo kiều quen thuộc.

Tại sao lại như vậy?

Bóng hình bên cạnh mỗi lúc một gần hơn, mùi hương gỗ trầm thoang thoảng phảng phất ngay bên tai, khiến Khương Lê Bạch thấy cả người bối rối. Nhịp tim nàng đập nhanh hơn, gương mặt nóng bừng... Vội vàng, nàng dịch sang bên cạnh, buông câu đầu tiên kể từ lúc gặp mặt:

"Ngươi tránh xa bổn cung một chút."

Cố Uẩn khựng lại bước: "Công chúa, ta với ngươi còn cách nhau hai bước mà."

Giọng nàng mát lạnh, tựa dòng suối chảy qua khe núi, từng tiếng gõ nhẹ vào đá, thanh khiết và dễ nghe.

Khương Lê Bạch bất giác thở nhanh hơn. Nàng cảm thấy nếu còn tiếp tục nói chuyện hay đối diện với Cố Uẩn, mình sẽ càng lúc càng mất đi vẻ bình tĩnh vốn có.

"Kia vẫn là gần quá. Tóm lại, ngươi tránh xa bổn cung hơn nữa." Trong lòng dâng lên nỗi chua xót, nhưng nàng không muốn để mất mặt trước Cố Uẩn, nên tỏ ra tự nhiên mà nói thêm: "Sau khi trở về, hãy đối xử với nàng thật tốt, đừng để nàng chịu ấm ức."

Vừa nói ra, nàng đã thấy câu đó dư thừa. Bởi ở Trường Xuân Cung khi nãy, Cố Uẩn cũng đã tỏ rõ là vừa ý Nghiêm di nương. Đã như vậy, sao nàng lại lo lắng?

Cố Uẩn thì ngơ ngác: "Nàng?"

Không muốn bàn tiếp về Nghiêm di nương, Khương Lê Bạch chỉ nói cho qua: "Bổn cung nhầm, ngươi sẽ tự đối tốt với nàng thôi."

Hai người vừa dứt lời đã tới cửa cung.....

Khương Lê Bạch cố nén nỗi chua xót, lên xe ngựa, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

Cố Uẩn đứng nhìn xe ngựa công chúa rời xa, lòng đầy thắc mắc. Đến giờ nàng vẫn không hiểu "nàng" mà công chúa nói rốt cuộc là ai.

Từ giọng điệu của công chúa, dường như người ấy đang ở ngay bên cạnh nàng? Nghĩ đến đó, Cố Uẩn trở về Tấn Bình Vương phủ, lập tức gọi Lưu quản gia tới.

"Gần đây công chúa có đưa ai đến phủ không?"

Lưu quản gia nghe vậy, lập tức nghĩ nàng muốn gặp Nghiêm di nương, liền hào hứng: "Có chứ, phò mã muốn gặp nàng sao?"

Cố Uẩn gật đầu. Có lẽ vấn đề nằm ở người này, nàng muốn tận mắt nhìn xem.

Nhưng đến chạng vạng, dùng xong bữa tối vẫn không thấy Lưu quản gia dẫn người đến.

Trên đường về chủ viện, nàng hỏi Mộc Thuyền: "Lưu quản gia bận gì vậy?"

Mộc Thuyền vốn chỉ hầu hạ Cố Uẩn, không quản việc khác trong phủ nên lắc đầu: "Nô tài không rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!