Chương 20: (Vô Đề)

Khương Lê Bạch chăm chú quan sát Cố Uẩn vài lượt, thấy nàng không bị thương ở đâu thì mới rời mắt.

"Hắn hại ngươi như vậy, ngươi muốn hắn phải chịu trừng phạt thế nào?"

Dù Cố Uẩn không trúng kế, nhưng Chu Ngạn đã có ý đồ hãm hại, thậm chí đã ra tay, thì tuyệt đối không thể bỏ qua.

Hơn nữa... Chu Ngạn lại là em ruột của Chu Nhiên. Với tính cách độc ác này, rất có thể hắn làm vậy là để bênh vực cho anh mình.

"Ý công chúa là..."

Trong giọng nàng thiếu nữ thoáng có chút tức giận, điều này khiến Cố Uẩn không kìm được cảm giác vui mừng. Nàng có thể hiểu rằng... công chúa đang đau lòng cho mình sao?

Khương Lê Bạch liếc nàng một cái:

"Đừng nghĩ nhiều. Bổn cung chỉ cảm thấy hắn có lẽ vì muốn bênh anh mình nên mới dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để hại ngươi... Dù sao hôm đó, chúng ta đã khiến anh hắn chịu nhục nhã nặng nề."

Mà Cố Uẩn cũng chỉ vì trở thành phò mã của nàng nên mới bị liên lụy.

"Cho nên ngươi đừng nghĩ quá xa, bổn cung không hẳn là vì ngươi."

Cố Uẩn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, môi mỉm cười:

"Thì ra là vậy. Ta vừa rồi còn tưởng công chúa đau lòng cho ta, xem ra là ta nghĩ nhiều..."

Nghe nàng nói vậy, Khương Lê Bạch cắn chặt môi, bàn tay trong tay áo cũng nắm chặt lại:

"Bổn cung mới không đau lòng ngươi! Đừng tự mình đa tình!"

"Vâng, công chúa nói phải." Cố Uẩn khẽ cười, ánh mắt nhìn công chúa đầy dịu dàng:

"Vậy đêm nay ta có thể khiến công chúa đau lòng một chút được không? Dù sao cũng sắp vào đông, nếu cứ ngủ dưới đất thì ta lạnh lắm."

Chuyện này vốn là điều Khương Lê Bạch muốn bỏ qua, nhưng khi Cố Uẩn nhắc tới, nàng không thể giả vờ không nghe thấy.

Thời tiết hiện giờ, ra ngoài phải khoác áo choàng mới chịu được lạnh, ban đêm còn lạnh hơn. Nếu để Cố Uẩn ngủ dưới đất, e nàng sẽ bị nhiễm lạnh.

Nhưng trong phòng chỉ có một chiếc giường, ngay cả một tấm nệm tạm chấp nhận cũng không có...

Khương Lê Bạch trầm ngâm, trong lòng giằng co mãi.

"Công chúa?" Cố Uẩn nhẹ nhàng gọi, vẫn kiên nhẫn nhìn nàng.

Bị giọng nói trầm ấm ấy cuốn hút, Khương Lê Bạch theo bản năng quay lại. Đôi môi mỏng của thiếu niên khẽ mím, ánh mắt trong trẻo, không hề có chút tà ý, dường như nàng thật sự chỉ lo ngủ dưới đất sẽ bị lạnh...

Nghĩ lại, bao ngày nay ở chung, Cố Uẩn luôn giữ đúng phép tắc, chưa từng vượt giới hạn, thậm chí còn giúp nàng che giấu hương quá mạnh... Vừa rồi lại bị liên lụy suýt nữa gặp hại.

Nghĩ vậy, thái độ Khương Lê Bạch dịu đi.

"... Ngươi có thể ngủ trên giường." Cuối cùng nàng cũng đồng ý, nhưng vẫn cảnh giác:

"Nhưng ngươi không được vượt giới hạn, không được quay mặt về phía bổn cung, càng không được chạm vào bổn cung... Ngươi nhớ kỹ chưa?"

Cố Uẩn gật đầu:

"Rõ."

Khi ngọn nến trong phòng tắt, bóng tối bao trùm, vang lên vài tiếng sột soạt. Chỉ chốc lát sau, hai người mỗi người một bên giường, im lặng.

Bên ngoài gió lạnh thổi qua, cành lá rung rì rào. Ánh trăng nhàn nhạt rọi qua cửa sổ, phủ một lớp sương mờ lên căn phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!