Chương 18: (Vô Đề)

Bầu trời đã tối hẳn. Lâu rồi thôn trang mới sáng đèn rực rỡ như đêm nay, náo nhiệt chẳng khác gì ngày hội.

An Quốc công thế tử sắp xếp mọi việc chu đáo: các vị hoàng tử, công chúa đều được bố trí mỗi người một sân riêng; còn những công tử, tiểu thư thế gia thì dựa vào mức thân quen mà ghép hai người một sân.

Sắp xếp như vậy, ai nấy đều không có ý kiến gì — ngoại trừ Thất công chúa Khương Lê Bạch.

Đứng giữa sân, nàng ra hiệu cho người hầu trong phủ An Quốc công lui ra, liếc Cố Uẩn một cái rồi lập tức đi vào phòng ngủ, trong lòng vẫn băn khoăn chuyện đêm nay sẽ ngủ thế nào.

Phòng ngủ khá nhỏ, bên trong lại chỉ có một chiếc giường duy nhất. Khương Lê Bạch cau mày nhìn chiếc giường đó, càng thêm khó nghĩ.

Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ "cốc, cốc, cốc", kèm theo giọng của Xuân Hỉ:

— Công chúa, thế tử An Quốc công sai người báo, nói ở sân lớn đang đốt lửa trại nướng thịt dê. Họ mời công chúa và phò mã đến tham gia.

Khương Lê Bạch cả người rã rời, chỉ muốn nằm nghỉ:

— Bổn cung không đi.

Nàng quay sang hỏi Cố Uẩn:

— Ngươi có đi không?

Cố Uẩn nhận ra nàng khó xử, biết rõ nàng không muốn ngủ chung phòng với mình.

— Ừ.

Nàng khoác thêm áo choàng, đi ra cửa:

— Ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt.

Nói xong liền bước ra, theo Mộc Thuyền hướng về sân lớn.

Không hiểu vì bóng đêm quá sâu hay vì giọng nói vừa rồi của thiếu niên mang chút buồn bã, mà Khương Lê Bạch cảm thấy trong lòng bỗng trống trải lạ thường. Nàng nhìn bóng dáng gầy của thiếu niên khuất dần trong màn đêm, khẽ cắn môi, rồi gọi Xuân Hỉ vào hầu rửa mặt.....

Mưa vừa tạnh, trên lối nhỏ vẫn còn vài vũng nước phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt, yên tĩnh mà mơ hồ.

Mộc Thuyền cầm đèn lồng đi trước soi đường cho Cố Uẩn.

Đi ngang qua một cây cầu nhỏ, một thị nữ dáng vẻ ngoan ngoãn chạy tới, mỉm cười lễ phép:

— Phò mã, thế tử và mọi người đang chơi trò ném thẻ vào bình rượu ở tiền viện. Nô tỳ được phân phó đến dẫn ngài đi.

"Trò gì mà ném vào hồ giữa buổi tối? Liệu có nhìn thấy rõ không?" — Cố Uẩn thầm nghĩ, nhưng thấy xung quanh treo đầy đèn lồng sáng trưng, nàng bỏ qua nghi ngờ, gật đầu:

— Dẫn đường đi.

Con đường nhỏ hai bên trồng đủ loại hoa cỏ cây lá. Dù đã cuối thu, sắc xanh vẫn phảng phất. Cành lá rủ xuống khiến lối đi càng lúc càng yên ắng, hẻo lánh.

Âm thanh náo nhiệt từ xa đã biến mất. Cố Uẩn liếc nhanh về phía thị nữ dẫn đường, rồi kín đáo quan sát xung quanh, trong lòng dấy lên cảnh giác.

Một tiểu viện hiện ra trước mắt, thị nữ dừng lại, quay đầu cười:

— Phò mã, hay là ngài nghỉ tạm ở đây?

Cố Uẩn lạnh giọng từ chối:

— Không cần.

Vừa dứt lời, tai nàng khẽ động. Ngay lập tức, Mộc Thuyền đứng sau ngã vật xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!