Khương Lê Bạch thu ánh mắt, khẽ nâng tay ra hiệu với đám con cháu thế gia và các quý nữ đang hành lễ:
"Đứng lên cả đi. Hôm nay chủ tiệc là Thế tử An Quốc công, bổn cung là khách, nghe theo chủ nhân, không cần câu nệ mấy nghi thức xã giao này."
Nghe nàng nói thế, mọi người đều cười tạ ơn.
Trong viện, Ngũ hoàng tử vốn đã đi loanh quanh chán đến muốn chết, bỗng cười hì hì chạy tới:
"Tỷ tỷ, sao giờ mới đến vậy?"
Khương Lê Bạch vừa định đáp thì từ phía sau Khương Duy lại dẫn đến vài người nữa.
Đó là mấy huynh tỷ muội của nàng.
"Lâu rồi không gặp, Gia Ninh càng thêm tươi tắn. Xem ra sau khi thành thân sống cũng rất tốt." Người lên tiếng là Tam hoàng tử Khương Hằng – nay đã được phong Thụy thân vương. Chừng hơn hai mươi tuổi, vẻ ngoài thoải mái, thanh khiết, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Khương Lê Bạch khẽ mỉm cười, xem như đáp lại.
Từ trước tới nay, nàng với mấy huynh tỷ muội khác đều không thân thiết, chẳng có mấy chuyện để nói. Chào hỏi qua loa xong, nàng liền định dẫn Cố Uẩn vào trong phòng ngồi.
"Thất muội muội, đừng vội vào." Lục công chúa Khương Lăng bước lên chặn trước mặt.
"Nơi này tuy phong cảnh không bằng Ngự Hoa Viên, nhưng vào mùa thu cũng xem như không tệ."
Ánh mắt nàng ta chứa đầy ẩn ý, mỉm cười nửa miệng nhìn sang Cố Uẩn – người vẫn im lặng bên cạnh:
"Thất muội phu trông thật là tuấn tú, muội muội đúng là có phúc."
Vốn dĩ Khương Lê Bạch với tỷ tỷ này không hợp tính, giờ lại mệt mỏi sau quãng đường xe ngựa, nàng chẳng buồn phí lời.
"Muội hơi say xe, không nói chuyện phiếm với Lục tỷ được." Nàng khẽ kéo tay áo Cố Uẩn:
"Đi cùng bổn cung."
Khi cả hai đi tới bậc thang dẫn vào đại sảnh, phía sau vọng lại giọng Khương Lăng tấm tắc:
"... Thời tiết còn chưa lạnh hẳn, vậy mà có người đã đội mũ rồi nha ~ Đôi mắt cũng đẹp, giống hệt màu lá cây kia ~"
Trong viện lập tức im bặt. Đám con cháu thế gia đưa mắt liếc nhau, tuy muốn nhìn sang phía Thất công chúa và phò mã nhưng lại e dè, chỉ đành cúi đầu giả vờ như không nghe.
Khương Lê Bạch khựng bước, sắc mặt thoáng khó coi. Nàng liếc Cố Uẩn bằng khóe mắt, thấy đối phương chẳng biểu hiện gì, chỉ đành hít sâu, nuốt xuống mọi cảm xúc, rồi tiếp tục bước vào trong.
Khi không còn gì hay để hóng, mọi người trong viện lại rì rầm trò chuyện.
Trong chính sảnh, Khương Lê Bạch bảo người nhà An Quốc công lui ra, rồi mệt mỏi ngồi xuống ghế, chậm rãi xoa thái dương.
Chắc là do ngồi xe ngựa suốt buổi sáng, lại vừa bị Khương Lăng chọc tức, nên lúc này nàng hơi khó chịu.
Một làn hương trầm gỗ thanh mát phảng phất truyền đến. Giữa mày nàng khẽ động, rồi chậm rãi mở mắt.
"Đa tạ." Nàng biết Cố Uẩn đang giúp mình.
Nàng khẽ ngẩn ra khi thấy Cố Uẩn... đang đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho nàng.
Khương Lê Bạch quên cả phản ứng, chỉ im lặng nhìn chằm chằm.
"Còn khó chịu không?" Giọng Cố Uẩn trầm tĩnh, tay xoa bóp vừa phải. Chỉ cần thấy nàng hơi nhíu mày, lực tay sẽ lập tức dịu hơn.
Lời nói ấy khiến Khương Lê Bạch bừng tỉnh. Nàng vội kéo tay Cố Uẩn xuống, quay đầu đi, giọng nhỏ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!