[IF1
- Tình yêu điên rồ]
*Nếu Lục Kiến Xuyên bại lộ thân phận ngay khi mới bắt đầu hẹn hò
1.
Phương Hành Chu bước ra khỏi văn phòng với một nhiệm vụ kỳ lạ.
Tháng 11 không phải mùa tuyển sinh hay là đầu học kỳ, vậy mà có một sinh viên mới chuyển trường đã được xếp vào lớp của cậu và được phân vào cùng ký túc xá với cậu. Cố vấn học tập đã giao nhiệm vụ đón tiếp tân sinh viên cho cậu.
Khoa của cậu là một trong ba ngành hàng đầu, yêu cầu điểm thi xuất sắc mới được nhận vào.
Phương Hành Chu nắm chặt cuốn sổ tay sinh viên năm nhất mà cố vấn học tập vội vàng đưa cho cậu, quấn khăn quàng cổ chặt hơn, cậu đã có thể đoán được tính cách khó gần của bạn cùng phòng mới. Cậu nhíu mày, bước đến trước cổng trường rồi bấm số điện thoại mà cố vấn học tập đã đưa.
Cuộc gọi được nhấc máy trong chưa đầy nửa giây, nhưng người bên kia lại im lặng sau khi nghe thấy câu hỏi của cậu.
Phương Hành Chu cau mày chặt hơn.
Sinh viên mới thật bất lịch sự. Cậu nghĩ.
Cậu kiên nhẫn hỏi lại, giọng nói lạnh lùng: "Alo, đây có phải là cậu Lục không?"
Chỉ có tiếng thở gấp nặng nề phát ra từ đầu dây bên kia, từng hơi thở một, vọng lại qua micro, khiến cậu có cảm giác kỳ lạ.
Phương Hành Chu chần chừ thêm vài giây, khi cậu sắp cúp máy thì cuối cùng cũng nghe thấy âm thanh.
Một giọng nói êm ái, dễ nghe, nhưng cách phát âm lại vụng về, như một người nước ngoài mới học tiếng Trung, hay nói đúng hơn là như một đứa trẻ mới bắt đầu tập nói
- đứt quãng, run rẩy, như thể người đang nói đang cực kỳ xúc động.
"Chào tiền bối, em là Lục, lâu rồi không gặp."
Lâu rồi không gặp.
Thật là một người kỳ lạ.
Đường nét lạnh lùng hiện lên trên môi cậu khi cậu nói: "Lục, bây giờ cậu đang ở đâu? Tôi đang ở cổng trường."
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười kỳ lạ, sau đó là một khoảng lặng mơ hồ. Cuối cùng, Phương Hành Chu chỉ nghe thấy một tiếng thì thầm trầm thấp, phức tạp: "Ừm."
Phương Hành Chu không nói nên lời.
Sự kiên nhẫn của cậu đã cạn kiệt. Cậu cúp máy rồi chuẩn bị quay về ký túc xá.
Vừa quay lại, cậu chợt nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng dưới gốc cây cách đó không xa.
Hình dáng và đường nét của người đó bị bóng cây che khuất; chỉ thấy một đôi mắt trong veo, nhạt màu, đang nhìn thẳng về phía cậu.
Không hiểu sao, chỉ một cái liếc mắt thoáng qua cũng đủ để khiến trái tim của Phương Hành Chu đập thình thịch, hơi thở dồn dập, thậm chí cả tay chân cũng tê dại, như bị một luồng điện vô hình đánh trúng.
Đó là ai vậy?
Cậu chết lặng đứng đó, không thể cử động, còn người dưới gốc cây vẫn đứng im ở đó.
Hai người nhìn nhau một hồi lâu.
Người bên kia cuối cùng cũng lấy đủ can đảm, hít sâu một hơi, đẩy vali ra khỏi bóng tối, bước về phía Phương Hành Chu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!