Lễ đính hôn giữa Lục Kiến Xuyên và Vương Phỉ
- con gái duy nhất của Vương gia
- được tổ chức tại khách sạn 5 sao sang trọng nhất thành phố C, tiệc đính hôn có gần trăm bàn tiệc, gần như mời tất cả nhân vật có thế lực trong thành phố.
Thứ Sáu, kỳ nghỉ của Phương Hành Chu đã kết thúc. Trên đường lái xe đi làm, cậu đi ngang qua cửa khách sạn, cậu nhìn thấy tấm biển lớn trước cửa ghi tên Lục Kiến Xuyên và Vương Phỉ.
Cậu lạnh lùng thu hồi ánh mắt, tiếp tục lái xe đến bệnh viện, hoàn thành một ngày phẫu thuật phức tạp.
Trước khi tan làm, cậu rửa tay lại nhiều lần trong nhà vệ sinh, nhìn dòng nước không ngừng chảy qua các ngón tay, dường như cậu lại ngửi thấy mùi tanh nhẹ ấy.
Từ sau đêm say rượu và giấc mơ kỳ lạ đó, mùi tanh mơ hồ này luôn xuất hiện không báo trước rồi biến mất khi cậu tập trung tìm.
Bí ẩn, lạnh lẽo, mơ hồ khó nắm bắt.
Như con sứa trong ký ức mờ nhạt.
Nước vẫn chảy ào ào, Phương Hành Chu cúi đầu xuống, rửa sạch mặt bằng nước lạnh, lau khô qua loa rồi cởi áo blouse trắng, thay đồ và cầm theo chiếc cặp tài liệu.
Trong cặp là thiệp mời đám cưới giả cậu tạo cùng bộ dao bếp đầy đủ.
Bây giờ là giờ cao điểm, thành phố C tắc nghẽn như cống thoát nước chưa được khơi thông suốt mười mấy năm. Phương Hành Chu lái xe đến lễ đính hôn, nhìn đèn đỏ phía trước, cậu cứ cảm thấy nó nhìn như vệt máu chưa khô.
Ý thức cậu ngày càng đi xa, cậu như lạc vào giấc mơ đẫm máu cậu đã thấy suốt mấy ngày qua.
Trong mơ, cậu và Lục Kiến Xuyên cùng mặc vest trắng, tay phải cậu đeo nhẫn cưới, tay trái nắm con dao phẫu thuật, mũi dao đâm vào tim Lục Kiến Xuyên, máu thấm đẫm áo vest trắng thành những đóa hồng rực rỡ. Nhưng Lục Kiến Xuyên chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt thâm tình, dùng sức ôm chặt cậu, dùng đôi môi diễm lệ thì thầm những lời yêu thương, cho đến khi cơn sóng thần ập đến nuốt chửng cả hai trong tư thế vĩnh viễn không tách rời.
Khi xe dừng lại trước cửa khách sạn, Phương Hành Chu vẫn chưa thoát khỏi cơn mơ.
Cậu tựa vào vô lăng, chậm rãi hít thở sâu mấy lần, cố gắng ổn định cảm xúc hỗn loạn của mình, chờ đến khi biểu cảm trên gương mặt hoàn toàn lạnh xuống, cậu mới xách cặp dao xuống xe.
Lục gia đã bao trọn toàn bộ khách sạn, khi Phương Hành Chu đến sảnh chính, cậu mới phát hiện ra số lượng khách mời ít hơn trong tưởng tượng của cậu, chỉ lác đác vài chục người, phần lớn là nam giới, hầu như không thấy bóng dáng người phụ nữ nào.
Thậm chí... nhiều vị khách có eo phình lên, khí chất đặc biệt, nhìn kỹ thì phát hiện họ mặc thường phục của cảnh sát.
Phương Hành Chu nhíu mày, không hề nhìn khắp nơi, mà lặng lẽ tiến về phía sân khấu.
Nhân viên lễ tân niềm nở chào đón, sau khi xác nhận thư mời của cậu xong liền dẫn cậu vào thang máy. Trước thang máy có rào chắn, chỉ là một tiệc cưới, vậy mà mỗi vị khách đều bị kiểm tra an ninh nghiêm ngặt.
Một cảm giác kỳ lạ trào dâng từ đáy lòng, Phương Hành Chu lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng không thể tập trung suy nghĩ vào lúc này.
Nhân viên an ninh mỉm cười nhìn chiếc cặp của cậu: "Chào ngài, hoan nghênh đến dự tiệc cưới tối nay."
Phương Hành Chu dừng chân lại một cách tự nhiên: "Xin lỗi, tôi cần về xe lấy chút đồ."
Cậu quay đi, muốn tìm chỗ trong khách sạn để giấu kỹ con đao, nhưng còn chưa kịp đi thì có một âm thanh xa lạ gọi cậu lại.
"Bác sĩ Phương!"
Phương Hành Chu quay đầu.
Một người đàn ông cao lớn mặc áo gió đen đứng đó, mặt chữ điền, mày rậm mắt to, có một vết sẹo dài từ đuôi mắt xuống gò má, hắn tươi cười bước tới bắt tay cậu.
Phương Hành Chu chạm vào lớp da tay dày đầy chai sạn của hắn, lặng lẽ nhìn thoáng qua sau lưng hắn, dưới lớp áo gió ẩn ẩn có ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu từ kim loại.
"Anh là?" Cậu lịch sự hỏi.
"Tôi tên Lý Toàn, là bạn Lục Kiến Xuyên. Vẫn luôn nghe ngài ấy nói nhiều về cậu, hôm nay rốt cuộc cũng được nhìn thấy người thật, bác sĩ Phương, cửu ngưỡng cửu ngưỡng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!