Phương Hành Chu thật sự uống quá say, đi đứng cũng không xong, chỉ có thể để người nam nhân bên cạnh đỡ lấy mới có thể miễn cưỡng đi, nhưng tính tình của cậu sau khi say rượu rất tốt, trừ bỏ khuôn mặt hơi đỏ và bước chân phù phiếm, cậu gần như không khác gì khi tỉnh táo, đặc biệt là đôi mắt giấu sau cặp kính không độ kia, trong sáng đến kinh người.
Nam nhân bên cạnh hình như bên biết cậu, có lẽ là đồng nghiệp tốt bụng ngẫu nhiên gặp phải cậu, cũng không có hành động gì quá mức thân mật, chỉ cười trêu chọc cậu một chút, chắc là cười nhạo tửu lượng của Phương Hành Chu quá kém.
Phương Hành Chu cũng cười theo, chỉ là ý cười không chạm đến đáy mắt. Hai người cùng nhau đi đến trước cửa, Phương Hành Chu lấy chìa khóa ra từ túi, người chống vào khung cửa để đứng vững.
Trong nháy mắt này, độ ấm bốn phía biến mất, một mùi hương kỳ dị quen thuộc xông vào mũi, làm người ta ngay lập tức liên tưởng đến tử vong, người đàn ông không say rượu nổi da gà, theo bản năng quay đầu lại muốn nhìn.
Một âm thanh thô bạo vang lên: "Nhắm mắt lại! Đừng nhìn!"
Hắn sửng sốt, lực chú ý bị dời đi, quay đầu nhìn ngọn nguồn của thanh âm, nhìn thấy một nam nhân cao lớn trên mặt mang một vết sẹo lớn đang chạy như điên về phía hắn, sắc mặt người đó nhăn nhó, như nơi này sắp phát sinh việc kh*ng b* gì đó, hắn hô: "Chạy mau!"
Người đàn ông có chút mờ mịt.
Hắn không để ý rằng có một đoạn xúc tua đang nương theo bóng đêm uốn lượn như rắn, giác hút trên xúc tua đã mở ra hết, lộ ra răng nanh lạnh lẽo bên trong, không hề nghi ngờ có thể lập tức biến một người trưởng thành thành một đống thịt nát!
Trong chớp mắt, xúc tua nhảy lên từ mặt đất, nhanh như chớp nhào về phía nam nhân đang mù mịt.
Lý Toàn căn bản không kịp ngăn cản, toàn thân hắn chảy mồ hôi lạnh, võng mạc hắn đã chờ đợi nhìn thấy cảnh tượng huyết nhục văng tứ tung.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây........
Hình ảnh tử vong trong dự đoán không xuất hiện, mọi người chìm vào khoảng lặng ngắn ngủi, chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt rơi xuống nền đất.
Phương Hành Chu nắm lấy xúc tu.
Răng nanh chưa kịp thu lại đã làm bàn tay cậu bị thương, máu đã nhuộm hồng lớp da của xúc tu.
Người đàn ông bên cạnh cậu như nhìn thấy quỷ mà nhìn chằm chằm vào xúc tu đứt lìa kia, cả người hắn run rẩy, tinh thần hắn không thể chịu được khi đối diện với bản thể của quái vật, hắn mềm nhũn ngã xuống.
Trong lòng Lý Toàn nhẹ nhõm, hắn bước lên vài bước, kéo người đàn ông xui xẻo đang hôn mê kia vào trong xe, kêu tài xế đưa hắn tới bệnh viện.
Ngoài dự đoán là, Lục Kiến Xuyên không tiếp tục tấn công, anh như bị Phương Hành Chu khống chế hoàn toàn, đến nhúc nhích cũng không dám.
Trong mắt anh là một mảnh màu đỏ tươi, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ vẻ yêu dị nguy hiểm, lẳng lặng nhìn người yêu chỉ cách anh vài chục bước, khóe miệng anh hơi giật, như đang cố gắng khắc chế cái gì.
Hệ thống ngôn ngữ của anh dường như đã vỡ vụn, âm thanh phát ra từ cổ họng Lục Kiến Xuyên vượt quá khả năng phát âm của loài người, dùng tai của con người thì có thể miễn cưỡng nghe được vài âm tiết.
"Yêu... Tôi... Ăn em ấy... Xé xác... Tiêu hóa... Chỉ có... Tôi..."
Lý Toàn lùi lại vài bước theo bản năng, ra lệnh phong tỏa toàn bộ phố Hương Hạnh qua tai nghe.
Đêm đã rất khuya, xung quanh không có một bóng người, việc phong tỏa diễn ra rất suôn sẻ. Lý Toàn thận trọng tiến lại gần Lục Kiến Xuyên, muốn thử câu thông với anh.
Lúc này, Phương Hành Chu đứng ở cửa bỗng nhiên lên tiếng.
Bởi vì say rượu nên giọng của cậu hơi mơ hồ, không cao không thấp, nghe có vẻ rất ôn hòa:
"Nai con."
Cách xưng hô này khiến Lục Kiến Xuyên giật mình, anh im lặng vài giây, gương mặt dần hiện lên vẻ đau khổ, ngũ quan vặn vẹo, đồng tử đỏ chậm rãi biến mất, nhường chỗ cho đôi mắt trắng đen rõ ràng của con người.
Lý Toàn thấy vậy thì dừng bước, không tiếp tục đi tới.
Hắn thay đổi suy nghĩ, làm một quyết định lớn mật, không lại gần quái vật sắp mất khống chế này nữa, mà an tĩnh lui về phía sau, nhường không gian riêng tư cho hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!