Chiếc xe cảnh sát lặng lẽ rời đi trong đêm.
Người hàng xóm bị dọa đến mức không thể ngủ được, ôm chú chó cẩn thận rón rén ra ban công, muốn kiểm tra xem bóng dáng âm hồn bất tán kia có còn lảng vảng dưới đường không.
Vừa cúi đầu xuống, hắn đã đụng phải ánh mắt quen thuộc.
Lục Kiến Xuyên vẫn ngồi bên bồn hoa, lễ phép gật đầu với hắn, khóe miệng mang theo nụ cười khách khí.
Hàng xóm: "......"
Hắn hồn bay phách lạc, lập tức chạy vào nhà, khóa chặt cửa ban công, kéo rèm tắt đèn, giả vờ như chưa từng xuất hiện.
Bốn phía một lần nữa chìm vào yên tĩnh, như vô số đêm bình thường khác, nhân loại sẽ trở về tổ ấm của mình, tận hưởng hơi ấm và sự an toàn tổ ấm mang lại. Chỉ còn Lục Kiến Xuyên ngồi bên đường, lắng nghe hơi thở người yêu lẫn giữa tiếng gió lạnh.
Đêm lạnh này làm anh nhớ tới ngày tháng mình ngân mình trong nước biển
--- lạnh lẽo, dài dằng dặc, nhàm chán
--- cho đến khi Phương Hành Chu dùng đôi tay nhỏ bé vớt Thần từ trong nước lên, đặt vào chiếc bình ấm áp như gió xuân phương nam.
Lục Kiến Xuyên chống cằm, nụ cười rạng rỡ hơn.
Anh lắng nghe hô hấp của người trên lầu, mở ra tài liệu về 'Kiến Chúa' mà Lý Toàn cung cấp, bắt đầu chán đến chết mà lật xem.
Rất nhiều ảnh chụp máu me quỷ dị đập vào mắt anh, từ vụ án đầu tiên đến vụ án gần nhất, trải dài suốt 5 năm, bên trong ghi chi tiết về mỗi vụ án liên quan 'Kiến Chúa', còn quái dị hơn cả những vụ án thông thường, như cuộc chiến khốc liệt giữa Viện Nghiên Cứu Dị Thường và 'Kiến Chúa'.
Ban đầu là "Vụ mất tích liên hoàn của các cô dâu".
Tiếp theo là hàng loạt "Đám cưới nhuốm máu".
Viện Nghiên Cứu Dị Thường phát hiện yếu tố phi nhiên từ những vụ án này, mất 3 năm để xác định danh tính và quy luật hành động của 'Kiến Chúa', dự đoán bước đi vừa 'Kiến Chúa', xung đột trực tiếp với 'Kiến Chúa' một lần, cuối cùng cả đội bị diệt, mà 'Kiến Chúa' lại lông tóc vô thương mà chạy thoát khỏi vòng vây.
Từ đó, 'Kiến Chúa' nhận ra sự phức tạp của xã hội loài người, hành động kín đáo hơn, phương thức sinh sản càng quỷ dị.
'Kiến Chúa' không trực tiếp cắn nuốt cặp đôi nhân loại, mà nuốt chửng một người trước, sau đó giả dạng người đó, sống thân mật với bạn lữ của nạn nhân, tận hưởng tình cảm ngọt ngào của họ rồi khi 'Kiến Chúa' ăn chán chê, liền dùng thủ đoạn tàn nhẫn biến họ thành chất dinh dưỡng để mình sinh sản, thậm chí 'Kiến Chúa' vẫn luôn giữ hình dạng con người trong suốt quá trình, thích thú ngắm nhìn nỗi kinh hoàng của bạn đời, nhìn tình yêu biến thành hận thù.
Hầu hết nạn nhân cho đến chết đều nghĩ rằng hung thủ là người yêu của mình.
Do thủ đoạn cực kỳ bí mật, rất khó phân biệt với án mạng tình cảm thông thường. Những quái vật sinh ra cũng chia sẻ ý thức với cơ thể mẹ, phần lớn sẽ giả dạng thành người rồi sống trong xã hội nhân loại. Gần một năm, Viện Nghiên Cứu Dị Thường không tìm được bất cứ manh mối gì.
Mãi đến 4 tháng trước, 'Kiến Chúa' bị phát hiện trong một cuộc săn mồi, vì kịch liệt phản kháng nên đã để lộ dấu vết.
Viện Nghiên Cứu Dị Thường không going trống khua chiêng mà bao vây diệt trừ 'Kiến Chúa', mà dụ dỗ no rồi cài thiết bị định vị vào cơ thể 'Kiến Chúa', âm thầm theo dõi hướng đi của nó, rồi Viện Nghiên Cứu Dị Thường quay qua hợp tác với Lục Kiến Xuyên.
Lục Kiến Xuyên chậm rì rì đọc xong toàn bộ tài liệu.
Nhân loại... vê ý nghĩa nào đó là một quần thể vĩ đại, anh nghĩ vậy.
Đến nay, Lục Kiến Xuyên vẫn luôn ghét con kiến cái này, rất muốn cắn nuốt khả năng sinh sản của nó, nhưng 'Kiến Chúa' giảo hoạt lại cẩn thận, ẩn núp bên trong biển người, cho dù vài lần cảm nhận được hơi thở của nó, cũng không thể xác định vị trí chính xác của 'Kiến Chúa'.
Viện Nghiên Cứu Dị Thường và quái vật có khoảng cách lớn về sức mạnh, vậy mà vẫn nắm được đuôi 'Kiến Chúa'.
Ở điểm này, Lục Kiến Xuyên không khỏi khâm phục từ tận đáy lòng.
Anh nhìn thẳng vào những tấm ảnh đẫm máu, dạ dày trào ra sự đói khát mãnh liệt, nhịn không được mà khẽ l**m môi.
Mùi vị của 'Kiến Chúa' thoạt nhìn không tồi.
Anh đã rất lâu, rất lâu, rất lâu không được ăn "bữa chính".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!