Chương 48: Mồi câu

Người bên cạnh vẫn luôn không ngủ an ổn, Lục Kiến Xuyên vừa động đậy, cậu liền tỉnh lại, mệt mỏi sờ cái bụng hơi nóng lên của anh, nhỏ giọng hỏi: "Đói à?"

Lục Kiến Xuyên: "Không có không có, tối nay anh thật sự đã ăn no rồi. Vợ yêu, sao em vẫn chưa ngủ? Sợ sấm chớp hả? Đừng sợ, anh ôm em ngủ nhé."

Anh lại chui vào trong chăn, ôm lấy Phương Hành Chu, hô hấp vẫn có chút dồn dập, tâm trí đã sớm bay ra ngoài biển khơi.

Cơn buồn ngủ của Phương Hành Chu biến mất.

Một tia chớp lại lóe lên, cậu nhìn thấy đồng tử Lục Kiến Xuyên đã hoàn toàn dựng thẳng đứng lên, mùi hương đặc biệt trên người anh cũng càng ngày càng nồng nặc, không khí ẩm ướt và khô nóng tràn ngập mùi vị nguy hiểm.

Phương Hành Chu chậm rãi toát mồ hôi.

Tay cậu đặt lên cái bụng không ngừng xao động của anh, khẽ nói: "Tủ lạnh còn nhiều nguyên liệu nấu ăn lắm, nếu không tối nay tạm thời dung chúng để đối phó một chút, ngày mai... em dẫn anh ra ngoài ăn."

Lục Kiến Xuyên chẳng nghe được chữ nào, thất thần hôn hôn vợ, nói: "Anh thật sự không đói, Chu Chu à, em nhanh ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm nữa."

"Ngày mai em không đi làm," Phương Hành Chu nhắc nhở, "Ngày mai là ngày nghỉ của em."

Lục Kiến Xuyên: "......"

Anh nhìn Phương Hành Chu, đói đến mức cào tim cảo phổi, do dự hai giây giữa việc thôi miên cậu và không thôi miên cậu.

Phương Hành Chu không chút nhượng bộ, nhìn thẳng vào anh.

Hai người im lặng đối mặt hồi lâu, Lục Kiến Xuyên thật sự không chờ được nữa, sợ rằng mưa sẽ tạnh ngay giây tiếp theo, anh sẽ bỏ lỡ cơ hội săn mồi tuyệt vời này.

Hầu kết anh lăn lộn, một lần nữa nhắm mắt lại, ôm Phương Hành Chu vào long ngực, giả vờ như chuẩn bị ngủ: "Ngày nghỉ thì ngủ bù đi, ngủ ngon nhé, Hành Chu."

Trong bóng tối, Phương Hành Chu chăm chú nhìn anh.

Một lúc lâu sau, hô hấp của Lục Kiến Xuyên dần trở nên vững vàng, vòng tay ôm lấy cậu cũng đã rũ xuống, dường như đã thật sự ngủ rồi. Phương Hành Chu vẫn mở to mắt, đếm nhịp thở của cậu, chậm chạp không chịu chìm vào giấc ngủ.

Lục Kiến Xuyên không chịu nổi nữa.

Trong bóng đêm, một đôi mắt đỏ tươi ẩn dưới chăn, mọc ra từ cổ Lục Kiến Xuyên, lặng lẽ hướng về phía Phương Hành Chu.

Phương Hành Chu cực kỳ nhạy bén, lập tức nhẹ nhàng vén chăn lên, cúi đầu nhìn xuống

--- đối diện với đôi mắt màu đỏ tươi kia.

Cậu sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng mất đi ý thức, mí mắt nặng trịch khép lại, bị cưỡng ép rơi vào giấc ngủ sâu.

Lục Kiến Xuyên mở mắt ra.

Anh dịch lại gần, xác nhận Phương Hành Chu đã ngủ say, rồi chột dạ hôn hôn má cậu, nhỏ giọng nói: "Ngủ ngon nhé, bảo bối, anh đi ăn bữa khuya một chút rồi về ngay."

Lục Kiến Xuyên nhẹ nhàng xoay người rời giường, trực tiếp mở cửa sổ phòng ngủ, nhìn ra màn đêm mưa như trút, đồng tử anh sáng rực lên, khóe miệng nhếch lên nụ cười phấn khích nhưng lạnh lẽo.

Sau đó, anh nhảy xuống từ cửa sổ, thò ra một cái xúc tu, một lần nữa đóng kín cửa sổ lại, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong đêm tối.....

Tiếng tích tắc của đồng hồ chậm rãi vang lên trong âm thanh ồn ào của mưa bão.

Trong phòng ngủ tối om không một bóng đèn, người trên giường hình như gặp ác mộng, toát đầy mồ hôi lạnh, mở bừng mắt.

Toàn thân cậu lạnh buốt, đồng tử run rẩy điên cuồng, nhìn chằm chằm lên trần nhà đen kịt, cố gắng lấy lại tinh thần sau khi cơn sóng ký ức ập đến.

Những mảnh ký ức ngắn ngủn một lần nữa nổi lên trong long cậu, cậu theo bản năng s* s**ng nửa giường bên cạnh, phát hiện người bên gối đã biến mất, trong chăn chỉ còn lại chút hơi ấm, chứng tỏ anh vừa mới rời đi không lâu.

Phương Hành Chu nhanh chóng bật dậy, bật đèn bàn, nhìn về phía đồng hồ treo trên tường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!