Chương 47: Yêu thương

Sự thật chứng minh, nỗi lo của cậu hoàn toàn chính xác.

Ngày thứ năm sau khi ăn xong tròng mắt, Phương Hành Chu tan làm về nhà, nhìn thấy những bông hồng trong bình đã bắt đầu xuất hiện xu hướng suy tàn, tuy rằng vẫn kiều diễm như cũ nhưng không còn tươi tắn như mấy ngày trước.

Cậu khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm những bông hoa hồng đó hồi lâu, sau đó duỗi tay đụng vào phần bị héo, cánh hoa cứ thế mà rơi xuống, dừng ở trên mặt bàn tủ giày.

Đêm đó, Lục Kiến Xuyên ăn hết toàn bộ thức ăn trong tủ lạnh.

Có lẽ tròng mắt cuối cùng đã được tiêu hóa hết, bụng anh lại to thêm một chút. Sau khi ăn xong, anh chống eo đi qua đi lại một cách nôn nóng trong phòng khách, chiếc áo thun đã căng ra một độ cong rõ rệt, gần giống với phụ nữ nhân loại bình thường khi mang thai năm tháng.

Phương Hành Chu khó có thể tin nổi, cậu lật đi lật lịch, xác nhận bữa tiệc tròng mắt chỉ mới trôi qua năm ngày, trong khi bác sĩ khuyên lần bổ sung dinh dưỡng tiếp theo nên ba tuần sau.

Suốt đêm đó, cậu chạy sang siêu thị bên cạnh để mua thịt.

Chỉ nửa tiếng sau khi cậu trở về, Phương Hành Chu thấy Lục Kiến Xuyên đang mở tung tất cả ngăn kéo trong nhà, ngồi xổm trước tủ bếp, lục lọi bên trong suốt nửa ngày rồi lôi ra một gói khoai tây chiên đã hết hạn.

Phương Hành Chu: "..."

Còn tốt, may mà không phải là con gián hay con chuột nào đó.

"Em chở anh đi trại chăn nuôi," cậu bỏ túi thịt vừa mua xuống, "Anh không phải là rất thích ăn rắn sao? Tối nay đi mua vài con về nấu canh."

Lục Kiến Xuyên ngẩng đầu lên, trực tiếp nhét cả gói khoai tây chiên hết hạn vào miệng, hàm hồ nói: "Không sao, anh không đói lắm đâu bảo bối. Ngày mai hãy tính, em nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải đi làm nữa."

Phương Hành Chu nhẫn nhịn, thấy trạng thái của Lục Kiến Xuyên còn tính là bình thường, cuối cùng cậu cũng không ép, chỉ nấu phần thịt mới mua cho anh ăn.

Trước khi đi ngủ, cậu mở WeChat, định nhắn cho Ngôn Tâm xin dời lịch bổ sung dinh dưỡng lần hai sớm hơn.

Vừa mở khung chat, cậu nhìn thấy dòng tin nhắn cũ: "Có thể gây nguy hiểm cho cơ thể mẹ".

Động tác của cậu chần chờ lại, nhìn chằm chằm vào câu nói đó hồi lâu..... Không thể cưng chiều...

Cậu tắt điện thoại di động, ép bản thân nhìn về phía trần nhà, cường điệu cho bản thân mình.

Con hư tại mẹ.

Thai giáo cũng rất quan trọng.

Bổ sung dinh dưỡng một cách khoa học là điều không thể thiếu.

Ăn uống vô độ không phải là cách nuôi dưỡng lành mạnh.

Cậu trằn trọc khắc sâu những ý nghĩ này vào tâm trí, ngăn cản xúc động muốn liên lạc với Viện Nghiên Cứu Dị Thường, rồi thiếp đi trong nỗi lo âu mơ hồ. Nhưng đêm đó, cậu bắt đầu mơ liên tục.

Trong mơ, vô số đôi mắt màu đỏ tươi như máu nhìn cậu từ bốn phương tám hướng, vờn quanh cậu suốt 360 độ, liên tục nhắc đi nhắc lại những âm tiết đứt quãng, trong âm thanh mang thai sự ai oán nồng đậm, nghe như quỷ ngữ trong phim kinh dị.

"Đói... Ha ha... Ăn ăn ăn... papa... Đói... Ăn ngon... Ăn... papa... mm..."

Suốt đêm tiếng tiếng thì thầm líu lo không dứt, khiến Phương Hành Chu ngủ không yên.

Không biết có phải là cậu bị ảnh hưởng bởi thai nhi hay không, cậu vậy mà cũng bắt đầu cảm thấy đói cồn cào. Thậm chí trong một buổi khám bệnh gấp vào đêm khuya, cậu dùng dao mổ cắt miếng thịt ôi xuống khỏi người bệnh, nhìn dòng máu màu đen chảy ra, bỗng bị cơn đói dữ dội nuốt chửng.

Nhưng đến khi thức ăn bình thường bày ra trước mặt cậu, cậu lại chẳng muốn đụng đũa, chỉ ăn được vài miếng.

Những ảnh hưởng nhỏ này không khiến Phương Hành Chu khổ sở không nói nên lời, nhưng nghĩ đến việc Lục Kiến Xuyên cũng bị cơn đói khát này tra tấn như vậy suốt 24/7, lòng cậu bắt đầu dao động.

Tuần thứ hai, Phương Hành Chu mở nhóm mua thịt giá sỉ.

Lý Toàn đã nhắn tin ngày hôm qua, nói với cậu: "Chúng tôi đã kiểm tra từ trường ở hướng ba giờ, không có biến hóa gì, phố Hương Hạnh vẫn rất yên bình, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi. Lục tiên sinh có khỏe không? Sao gần đây anh ấy hay chạy ra chợ hải sản thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!