Chương 40: Tình yêu điên rồ

"Đi thôi," Phương Hành Chu lấy chiếc áo khoác sạch sẽ từ ban công, "Chúng ta đến trại chăn nuôi mua thịt."

Lục Kiến Xuyên dù đói đến mức đầu óc trống rỗng, nhưng anh vẫn nhận ra tình hình không thích hợp, anh gắt gao nhìn chằm chằm vào người trước mắt, môi giật giật, cẩn thận nói: "Đi... trại chăn nuôi?"

"Ừ, không phải anh thường đến trại chăn nuôi của bác để mua thịt sao?" Phương Hành Chu bước tới, rất tự nhiên dùng ngón tay lau bơ dâu dính ở khóe miệng anh, bỏ vào miệng mình nếm thử độ ngọt của bánh kem: "Thịt ngoài chợ không tươi bằng mua thẳng ở trại."

Lục Kiến Xuyên: "..."

Nghe có vẻ hợp lý.

Chẳng lẽ Phương Hành Chu thực sự chỉ muốn mua thịt?

Hai ngày qua trứng quấy phá quá lợi hại, anh đã để lộ quá nhiều sơ hở, anh lại không kịp sửa chữa ký ức. Có lẽ vợ yêu đã nghi ngờ anh không phải là nhân loại, cho nên mới cố ý đưa anh đến trại chăn nuôi, dùng việc này để khảo nghiệm anh...

Lục Kiến Xuyên chần chờ vài giây, thử nói: "Anh vừa ăn bánh kem nên đã đỡ đói rồi, không bằng ngày mai anh tự đi? Giờ muộn rồi, em cũng rất mệt."

Phương Hành Chu vuốt mái tóc có chút rối của anh, rũ mắt nhìn mặt anh, bình tĩnh nói: "Nai con, anh không cần cảm thấy xấu hổ vì sức ăn của mình, một số nhân loại khi mang thai sẽ xuất hiện triệu chứng ăn uống quá độ, chứng minh thai nhi phát triển rất tốt, đây là hiện tượng bình thường."

Lục Kiến Xuyên: "?"

Anh cẩn thận lục lọi kiến thức y học mình đã từng học ở thời đại học, anh không nhớ có loại bệnh như triệu chứng ăn uống quá độ khi mang thai.

Phương Hành Chu lại nói: "Thôi, anh không cần nghĩ nhiều, lên xe rồi nói tiếp."

Giọng điệu tự nhiên lại chắc chắn của cậu khiến Lục Kiến Xuyên theo bản năng tiếp nhận áo khoác, dù anh vẫn nghi ngờ liệu con người có thực sự có triệu chứng ăn uống quá độ khi mang thai không.

Trên Trái Đất có nhiều nhân loại như vậy, có một nhóm người nhỏ ăn uống nhiều khi mang thai, tính theo xác suất thì cũng không kỳ quái nhỉ?

Lục Kiến Xuyên đói đến đầu váng mắt hoa, bị trại chăn nuôi dụ hoặc đến mức hoàn toàn mất hết khả năng phán đoán, anh thay quần áo lên xe Phương Hành Chu.

Lúc mở cửa xe, anh suýt chút nữa bị bánh kem bao phủ.

Phương Hành Chu cất những hộp bánh kem rơi xuống lại vào trong xe: "Đến trại chăn nuôi cần tốn nửa tiếng, anh có thể từ từ ăn dọc đường."

Lục Kiến Xuyên ngồi vào ghế phó lái, đảo mắt qua hàng ghế sau, nhìn sơ qua có bốn mươi mấy cái bánh kem.

Anh ngơ ngác nhìn Phương Hành Chu: "Triệu chứng ăn uống quá độ trong thời kì mang thai có thể ăn nhiều bánh kem như vậy?"

Phương Hành Chu khởi động xe, bình thản nói: "Đương nhiên có thể. Loại chứng bệnh này có tên khoa học là bulimia, người bệnh sẽ hoàn thành quá trình trao đổi chất nhanh hơn, ăn nhiều đến đâu cũng có thể tiêu hóa một cách nhanh chóng, giống như anh bây giờ, mỗi ngày ăn mấy trăm cân thịt cũng là điều bình thường. Chúng ta từng học điều này ở năm hai, anh nhanh như vậy đã quên rồi à?"

*Bulimia có real á

Lục Kiến Xuyên toát mồ hôi lạnh trước câu hỏi như đương nhiên của cậu.

Kiến thức y học của Phương Hành Chu đã khắc sâu vào gene cậu, cho nên anh không thể nghi ngờ tâm tư của cậu, chỉ mê mang cười nói: "Hình như... có thi kiến thức này..."

Phương Hành Chu: "Ăn đi, lót dạ trước."

Lục Kiến Xuyên mở hộp, tranh thủ lúc vợ yêu đang lái xe, bắt đầu điên cuồng nhét bánh kem vào dạ dày.

Phương Hành Chu giả vờ như không thấy gì, dẫm chân ga, chạy tới trại chăn nuôi. Chờ đến khi Lục Kiến Xuyên giải quyết 30 bánh kem trong vòng 10 phút, cậu mới đưa cho anh một lọ nước khoáng: "Trừ bỏ bánh kem dâu tây, anh còn thích ăn gì sao?"

Lục Kiến Xuyên uống cạn một chai nước, anh thở phào một hôi, mềm nhũn như không xương cốt dựa vào cửa xe, đôi mắt đăm đăm, cả đầu chỉ còn hình ảnh heo trắng trẻo mập mạp: "... Thích ăn thịt."

"Loại thịt nào? Thịt heo thịt bò hay hải sản?"

Lục Kiến Xuyên không ngừng phân bố nước bọt, bị đói khát thiêu đốt đến mức lý trí tràn ngập nguy cơ: "Thích nhất là thịt rắn, tiếp theo là các loại sâu cá biển sâu, thịt heo thịt bò thịt gà cũng không tồi, thật sự không được thì... thịt chuột, thịt gián, thịt nhện, thịt muỗi, còn các loại chim bay qua và thiêu thân, tất cả đều có thể."

Phương Hành Chu: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!